Feed aggregator
Doanh nghiệp tại Đồng Nai dự kiến tuyển dụng 173.000 lao động
Theo thông tin từ Trung tâm Dịch vụ việc làm tỉnh Đồng Nai, qua tổng hợp nhu cầu tuyển dụng của các doanh nghiệp trên địa bàn, năm 2026 các doanh nghiệp dự kiến cần tuyển khoảng 173.000 lao động.
Riêng trong quý 1/2026, nhu cầu tuyển dụng ước khoảng 35.000 lao động, chủ yếu phục vụ kế hoạch đẩy mạnh sản xuất và thực hiện các đơn hàng xuất khẩu sau kỳ nghỉ Tết.
Mức thu nhập bình quân dành cho lao động mới tuyển dụng hiện đạt trên 8 triệu đồng/người/tháng. Các ngành nghề có nhu cầu tuyển dụng lớn tập trung ở dệt may, giày da, xây dựng, chế biến gỗ, cơ khí và điện tử. Trong đó, nhiều doanh nghiệp thuộc lĩnh vực giày da có nhu cầu tuyển số lượng lớn, có đơn vị cần tới khoảng 1.000 lao động.
Để kết nối cung - cầu lao động, Trung tâm Dịch vụ việc làm tỉnh Đồng Nai tiếp tục đổi mới hình thức tổ chức các sàn giao dịch việc làm, đồng thời tăng cường phối hợp với chính quyền địa phương thông qua mạng lưới cộng tác viên hỗ trợ giải quyết việc làm tại 95 xã, phường trên địa bàn tỉnh.
Bên cạnh đó, trung tâm phối hợp với các trường cao đẳng, trung cấp nghề triển khai mô hình “Góc việc làm” dành cho sinh viên nhằm mở rộng nguồn cung lao động, đáp ứng nhu cầu tuyển dụng của doanh nghiệp.
Các hoạt động kết nối việc làm được triển khai gắn với mục tiêu ưu tiên hỗ trợ người lao động tại các xã biên giới, người dân tộc thiểu số, lao động thuộc hộ nghèo và nhóm lao động có trình độ chuyên môn, tay nghề phù hợp với định hướng phát triển kinh tế của tỉnh.
Trong năm 2025, trung tâm đã tiếp nhận hơn 7.700 lượt doanh nghiệp liên hệ tuyển dụng với tổng nhu cầu hơn 166.000 lao động. Qua đó, tỉnh đã giải quyết việc làm cho khoảng 131.000 lượt người, đạt 105% kế hoạch năm và tăng 21,7% so với cùng kỳ năm trước.
Song song với diễn biến thị trường lao động, hoạt động thu hút đầu tư trên địa bàn tỉnh tiếp tục được triển khai. Từ đầu năm đến ngày 20/1/2026, tổng vốn đầu tư trong nước tại các khu công nghiệp, khu kinh tế và ngoài khu công nghiệp của Đồng nai đạt khoảng 10.900 tỷ đồng, tương đương 6,8% kế hoạch năm.
Về tình hình phát triển doanh nghiệp, trong tháng 1/2026, tổng vốn đăng ký thành lập mới và bổ sung tăng vốn của doanh nghiệp trên địa bàn đạt hơn 12.200 tỷ đồng, tăng 44,3% so với cùng kỳ năm 2025.
Cùng thời gian này, toàn tỉnh ghi nhận thêm 272 chi nhánh, địa điểm kinh doanh và văn phòng đại diện đăng ký hoạt động. Có 508 doanh nghiệp quay trở lại hoạt động, tăng 16,7% so với cùng kỳ; đồng thời 126 chi nhánh, địa điểm kinh doanh và văn phòng đại diện cũng hoạt động trở lại.
-Thi Nguyễn
Panama dừng cho phép công ty Hồng Kông điều hành cảng ở hai đầu kênh đào
Panama đã chính thức hủy bỏ các hợp đồng điều hành cảng quan trọng do công ty con của tập đoàn CK Hutchison có trụ sở tại Hồng Kông nắm giữ.
Quyết định này được công bố trên công báo chính thức của Panama vào hôm 23/2, chuyển giao quyền điều hành tạm thời các cảng biển ở hai đầu của kênh đào Panama cho hai tập đoàn vận tải biển là A.P. Moller-Maersk của Đan Mạch và Mediterranean Shipping Co. (MSC) có trụ sở tại Thụy Sĩ.
Theo hãng tin CNBC, thông báo báo trên đã chính thức hóa phán quyết của Tòa án Tối cao Panama vào tháng trước rằng các hợp đồng nhượng quyền điều hành hai cảng Balboa và Cristobal ở hai đầu kênh đào Panama - do Công ty Cảng Panama (PPC), một công ty con của CK Hutchison, nắm giữ trong hơn 2 thập kỷ qua - là vi hiến.
Cùng ngày 23/2, Chính phủ Panama đã chính thức tiếp quản hạ tầng các cảng trên, bao gồm cần cẩu, phương tiện, hệ thống máy tính và phần mềm, theo một sắc lệnh nhằm đảm bảo hoạt động không bị gián đoạn cho đến khi một hợp đồng nhượng quyền mới được ký kết trong vòng 18 tháng.
Theo thỏa thuận tạm thời, APM Terminals, một đơn vị của Maersk, sẽ điều hành cảng Balboa ở phía Thái Bình Dương của kênh đào, trong khi công ty con điều hành cảng của MSC, Terminal Investment, sẽ quản lý cảng Cristobal ở phía Đại Tây Dương.
Trong một tuyên bố gửi CNBC vào ngày 24/2, Maersk cho biết APM Terminals đã bắt đầu hoạt động tạm thời tại cảng Balboa trong thời gian lên đến 18 tháng. "Một trong những nhiệm vụ chính sẽ là triển khai một hệ thống điều hành cảng mới và đào tạo lực lượng lao động trong hệ thống mới này”, tập đoàn vận tải biển này cho biết.
Trong khi đó, CK Hutchison cho biết PPC đã ngừng mọi hoạt động tại các bến cảng ở cả hai phía của kênh đào vào hôm 23/2, đồng thời mô tả sắc lệnh hành pháp mà Chính phủ Panama đưa ra là "bất hợp pháp”. Tập đoàn Hồng Kông này cho biết sẽ tiếp tục tham vấn các cố vấn pháp lý liên quan đến phán quyết và việc tiếp quản hai cảng.
Cổ phiếu của CK Hutchison niêm yết tại Hồng Kông đã giảm 2,6% trong phiên ngày 24/2, nhưng vẫn tăng khoảng 15% nếu tính từ đầu năm - theo dữ liệu của LSEG.
Cuộc tranh chấp âm ỉ xoay quanh hai cảng biển ở kênh đào Panama đã trở thành một điểm nóng địa chính trị giữa Washington và Bắc Kinh, và Panama - quốc gia vùng Trung Mỹ - bị xem là mắc kẹt ở giữa.
Năm ngoái, Tổng thống Mỹ Donald Trump cáo buộc Trung Quốc đang "điều hành kênh đào Panama”. Sau đó, CK Hutchison đã đàm phán một thỏa thuận trị giá 23 tỷ USD để bán lại các tài sản cảng không thuộc Trung Quốc của tập đoàn cho một liên danh do công ty quản lý đầu tư khổng lồ BlackRock của Mỹ dẫn đầu. Tuy nhiên, Bắc Kinh nhanh chóng can thiệp, mô tả việc bán này là "cúi đầu" trước áp lực của Mỹ và chặn giao dịch.
Vào cuối tháng 1/2026, Tòa án Tối cao Panama đưa ra một phán quyết có lợi cho phía Mỹ, nói rằng hợp đồng nhượng quyền của PPC để vận hành các cảng ở hai đầu kênh đào Panama là vi hiến.
CK Hutchison đã phản đối phán quyết trên và khởi xướng các thủ tục trọng tài chống lại Panama. Vào ngày 12/2, CK Hutchison cho biết "bất kỳ động thái" của Maersk hoặc công ty con của Maersk thực hiện để điều hành các cảng trên mà không có sự đồng ý của CK Hutchison có thể sẽ "dẫn đến các biện pháp pháp lý”.
Bắc Kinh cũng đã cảnh báo rằng Panama sẽ "phải trả giá đắt cả về chính trị và kinh tế" trừ khi thay đổi hướng đi.
Phán quyết của tòa án Panama được coi là một thắng lợi lớn cho Mỹ, vì Nhà Trắng đã coi việc ngăn chặn ảnh hưởng của Trung Quốc đối với kênh đào Panama, một tuyến vận tải huyết mạch của thương mại toàn cầu, là một trong những ưu tiên hàng đầu.
Theo giới thạo tin, Trung Quốc đã chỉ đạo các công ty nhà nước ngừng đàm phán về các dự án mới ở Panama và kêu gọi các công ty vận tải xem xét chuyển hướng hàng hóa qua các cảng khác, CNBC cho biết.
-An Huy
Biến động thuế quan có thể thay đổi cục diện chuyến thăm Trung Quốc của Tổng thống Trump?
Ông Michael Feller, đồng sáng lập kiêm giám đốc chiến lược của viện nghiên cứu Geopolitical Strategy tại Melbourne, nhấn mạnh rằng phán quyết mà Tòa án Tối cao Mỹ được đưa ra vào thứ Sáu tuần trước rơi đúng giai đoạn nhạy cảm trong quan hệ Mỹ - Trung.
“Phán quyết này có thể gây thêm bất lợi cho chính quyền Tổng thống Trump, có thể làm thu hẹp một phần dư địa thương lượng của ông Trump trong chuyến thăm dự kiến vào cuối tháng 3”, ông Feller nói.
Theo ông Feller, khả năng Trung Quốc thúc đẩy mua thêm đậu tương Mỹ quy mô lớn cũng có thể giảm bớt - nội dung mà ông Trump từng nhắc tới trong cuộc điện đàm gần nhất với ông Tập. Yếu tố này càng đáng chú ý khi Brazil đang chào bán đậu tương cho Trung Quốc với mức giá cạnh tranh hơn nhờ kỳ vọng vụ mùa bội thu.
Ông Kurt Tong, đối tác điều hành của công ty tư vấn The Asia Group tại Washington, dự báo trong chuyến thăm, phía Mỹ có đề cập tới kế hoạch thay thế thuế quan đối ứng bằng các biện pháp thuế quan tương đương viện dẫn Mục 122 và Mục 301 của Đạo luật Thương mại năm 1974.
Ngay sau khi Tòa án Tối cao Mỹ vô hiệu hóa chính sách thuế quan đối ứng, ông Trump đã ký sắc lệnh điều hành áp thuế quan tạm thời 10% đối với toàn bộ hàng nhập khẩu trong 150 ngày theo Mục 122. Sau đó, ông cho biết có thể nâng mức thuế này lên 15% - mức tối đa theo Mục 122. Tuy nhiên, trước thời điểm mức thuế quan 10% chính thức có hiệu lực vào 24/2, chính quyền ông Trump vẫn chưa ban hành chỉ thị cần thiết để áp mức 15%.
Ông Trump cũng phát tín hiệu sẽ áp thêm thuế quan theo từng quốc gia thông qua Mục 301 - công cụ dùng để xử lý các hành vi thương mại bị cho là không công bằng và không chịu tác động bởi phán quyết của Tòa án Tối cao Mỹ.
“Washington có thể kỳ vọng Bắc Kinh không thúc đẩy đàm phán lại về thuế quan", ông Tong nhận định với tờ báo Nikkei Asia.
Theo các nhà phân tích, việc thuế quan đối ứng đột ngột bị bác bỏ sẽ tạo thêm lực đỡ cho hoạt động xuất khẩu của Trung Quốc và nhiều nền kinh tế châu Á khác trong ngắn hạn. Tuy nhiên, phản ứng ban đầu của thị trường khá thận trọng. Trong phiên giao dịch ngày thứ Ba, phiên đầu tiên sau kỳ nghỉ Tết Nguyên đán kéo dài một tuần, các chỉ số chứng khoán Thượng Hải và Thâm Quyến chỉ tăng nhẹ khoảng 1%.
Dù tình hình hiện tại có vẻ mang lại lợi thế nhất định cho Trung Quốc, một số nhà phân tích vẫn giữ quan điểm thận trọng khi đánh giá tác động thực tế của phán quyết Tòa án Tối cao Mỹ đối với Bắc Kinh.
“Trong bối cảnh bất định toàn cầu gia tăng, từ thương mại đến địa chính trị, phán quyết của Tòa án Tối cao Mỹ nhìn chung có lợi cho Trung Quốc, nhưng chưa đủ để làm thay đổi cục diện”, nhà phân tích về Trung Quốc tại công ty tư vấn GlobalSource Partners có trụ sở ở New York, viết trong một báo cáo nghiên cứu công bố hôm thứ Hai.
Phản ứng chính thức của Bắc Kinh đến nay vẫn khá thận trọng. Vào thứ Hai, Bộ Thương mại Trung Quốc chỉ cho biết đang “theo dõi sát” kế hoạch điều chỉnh thuế quan của Mỹ, đồng thời khẳng định sẽ bảo vệ lợi ích của Trung Quốc và tiếp tục kêu gọi Mỹ gỡ bỏ toàn bộ các mức thuế quan đơn phương.
Ở cấp doanh nghiệp, các nhà nhập khẩu Trung Quốc nhìn chung phản ứng khá bình tĩnh trước thay đổi bất ngờ từ phía Mỹ. Theo đánh giá của các doanh nghiệp này, họ đã có nhiều năm thích nghi với những điều chỉnh chính sách thương mại nhanh và liên tục từ Washington.
“Chúng tôi đã xuất khẩu gián tiếp sang Mỹ thông qua dịch chuyển sản xuất sang quốc gia thứ ba, nhờ đó giảm đáng kể tác động của thuế quan. Vì vậy, những điều chỉnh lần này sẽ không làm thay đổi đáng kể mô hình hiện tại của chúng tôi”, lãnh đạo một doanh nghiệp sản xuất có trụ sở ở Quảng Đông chia sẻ với Nikkei Asia.
Ngoài thương mại, vấn đề Đài Loan cũng được dự báo sẽ là một nội dung trọng tâm trong chương trình nghị sự của cuộc gặp thượng đỉnh giữa hai nhà lãnh đạo Mỹ - Trung sắp tới.
Các đây gần hai tuần, Đài Loan và Mỹ hoàn tất thỏa thuận thương mại, bao gồm cam kết đầu tư trị giá hàng chục tỷ USD của Đài Loan vào lĩnh vực bán dẫn tại Mỹ. Tuy nhiên, số liệu thương mại chính thức mới nhất của Mỹ cho thấy một diễn biến đáng chú ý. Trong tháng 12, xuất khẩu của Đài Loan sang Mỹ đã vượt xuất khẩu của Trung Quốc đại lục sang Mỹ lần đầu tiên sau nhiều thập kỷ, chủ yếu nhờ doanh số con chip tăng mạnh.
“Dù nhiều quan chức trong chính quyền ông Trump vẫn giữ lập trường cứng rắn với Trung Quốc, ông Trump dường như nhìn nhận Trung Quốc và Đài Loan khá tương đồng khi đánh giá vấn đề thâm hụt thương mại", ông Feller nói.
Theo ông Feller, ông Trump nhiều khả năng sẽ theo hướng ưu tiên cách tiếp cận dựa trên thâm hụt thương mại hơn là phân biệt mức độ quan hệ với từng bên.
-Ngọc Trang
Thủ đô trung tâm dữ liệu của thế giới và “cơn giận dữ liệu”
Ở Bắc Virginia, các tòa nhà trung tâm dữ liệu khổng lồ - với hàng chục nghìn máy chủ hoạt động 24/7 - đã trở thành biểu tượng của kỷ nguyên số. Nhưng với người dân địa phương, chúng ngày càng bị xem như “kẻ ngốn điện”, làm tăng giá năng lượng và gây áp lực lên môi trường sống.
Trong bối cảnh Mỹ chuẩn bị bước vào cuộc bầu cử giữa kỳ, câu chuyện trung tâm dữ liệu đang vượt khỏi phạm vi công nghệ để trở thành một vấn đề chính trị và xã hội.
BÙNG NỔ TRUNG TÂM DỮ LIỆU VÀ ÁP LỰC NĂNG LƯỢNG
Bắc Virginia, nằm ở bờ Đông nước Mỹ và ngay sát thủ đô Washington, DC, từ lâu đã được coi là trung tâm trung tâm dữ liệu lớn nhất thế giới. Hàng trăm “trang trại máy chủ” tập trung tại các quận xung quanh Washington đã biến khu vực này thành một nút hạ tầng then chốt của Internet toàn cầu.
Sự trỗi dậy của Bắc Virginia có nguồn gốc từ các chính sách ưu đãi thuế sớm nhằm thu hút các tập đoàn công nghệ lớn, cùng với mạng cáp quang dày đặc - yếu tố then chốt giúp khu vực này trở thành trung tâm hạ tầng Internet. Nhờ đó, các nhà cung cấp dịch vụ đám mây và nội dung số đã xây dựng hệ thống máy chủ quy mô lớn tại đây.
Tuy nhiên, sự phát triển nhanh chóng này đang tăng tốc mạnh hơn nữa dưới tác động của làn sóng trí tuệ nhân tạo toàn cầu. Các hệ thống AI đòi hỏi năng lực tính toán khổng lồ, khiến nhu cầu xây dựng trung tâm dữ liệu tăng mạnh. Điều này kéo theo nhu cầu điện tăng vọt, gây áp lực lên lưới điện khu vực và làm dấy lên phản ứng chính trị.
Trung tâm dữ liệu là những tòa nhà lớn chứa các máy chủ công suất cao để lưu trữ, xử lý và truyền dữ liệu cho các dịch vụ đám mây, nền tảng số và hệ thống AI. Các cơ sở này vận hành liên tục 24/7, tiêu thụ lượng điện khổng lồ không chỉ cho hoạt động tính toán mà còn cho hệ thống làm mát để tránh quá nhiệt.
Theo báo cáo của Bộ Năng lượng Mỹ công bố năm 2024, trung tâm dữ liệu chiếm khoảng 4,4% tổng tiêu thụ điện của Mỹ vào năm 2023 - cao hơn cả lượng điện mà toàn bang New York sử dụng trong một năm. Tại bang Virginia, tỷ trọng này còn lớn hơn do sự tập trung dày đặc của các cơ sở máy chủ.Ước tính của ngành cho thấy Virginia hiện có khoảng 600 trung tâm dữ liệu, phần lớn nằm ở Bắc Virginia, và con số này dự kiến tiếp tục tăng khi nhu cầu AI và điện toán đám mây mở rộng. Các tập đoàn công nghệ lớn coi việc mở rộng hạ tầng trung tâm dữ liệu là điều kiện tiên quyết để duy trì vị thế cạnh tranh trong cuộc đua AI toàn cầu.
Những người ủng hộ ngành công nghiệp trung tâm dữ liệu cho rằng các cơ sở này mang lại việc làm và nguồn thu thuế đáng kể cho địa phương. Tuy nhiên, các nhà phê bình phản bác rằng ưu đãi thuế khiến các doanh nghiệp thực tế đóng góp ít hơn so với chi phí hạ tầng mà cộng đồng phải gánh chịu.
CỘNG ĐỒNG PHẢN ỨNG VÀ CHI PHÍ ĐIỆN TĂNG CAO
Sự bùng nổ của trung tâm dữ liệu đã vấp phải phản ứng mạnh mẽ từ cộng đồng địa phương. Năm ngoái, cư dân quận Prince William đã thắng một vụ kiện pháp lý nhằm chặn kế hoạch xây dựng một “hành lang trung tâm dữ liệu” khổng lồ. Một phần dự án có quy mô tương đương khoảng 1.200 sân bóng đá dự kiến được xây dựng gần Công viên Chiến trường Quốc gia Manassas - một di tích lịch sử thời nội chiến Mỹ.
Chiến thắng này được coi là biểu tượng của phong trào phản đối trung tâm dữ liệu tại địa phương. Tuy nhiên, theo nhiều người dân, đây chỉ là một thắng lợi nhỏ trong cuộc đối đầu với làn sóng hạ tầng công nghệ đang lan rộng.
John Steinbach, một cư dân địa phương, cho biết các trung tâm dữ liệu đang cạnh tranh trực tiếp với cộng đồng về nguồn điện, đặc biệt trong mùa đông khi nhu cầu sưởi ấm tăng cao. “Chúng khổng lồ, lớn ngang một siêu trung tâm Walmart,” ông mô tả các trang trại máy chủ đã làm thay đổi diện mạo cộng đồng của mình.
Công viên Chiến trường Quốc gia Manassas ở quận Prince William, Virginia, là một di tích lịch sử thời Nội chiến Mỹ. Ảnh: CNASteinbach cho biết hóa đơn điện của ông trong tháng trước là 281 USD, cao hơn khoảng 100 USD so với mức cao nhất trước đây. Ông dự đoán hóa đơn tháng tiếp theo sẽ vượt 300 USD và lo ngại rằng nhiều gia đình thu nhập thấp sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng hơn.
Theo Steinbach, sự gia tăng hoạt động trung tâm dữ liệu đang làm nhu cầu điện tại khu vực tăng lên, kéo theo giá điện cao hơn cho người dân địa phương. Điều này khiến câu chuyện trung tâm dữ liệu không chỉ là vấn đề công nghệ mà còn là vấn đề công bằng xã hội.
Vấn đề này đã trở thành chủ đề chính trị khi người dân được hỏi liệu nó có ảnh hưởng đến lá phiếu trong kỳ bầu cử giữa kỳ hay không. Steinbach trả lời rằng đây gần như là vấn đề duy nhất quyết định lựa chọn chính trị của ông. Sự kết nối giữa chi phí năng lượng và hành vi bỏ phiếu cho thấy tác động chính trị sâu sắc của cuộc cách mạng AI và hạ tầng số đối với xã hội Mỹ.
CHÍNH TRỊ HÓA HẠ TẦNG AI VÀ CÂU HỎI CHÍNH SÁCH NĂNG LƯỢNG
Sự tranh cãi về trung tâm dữ liệu đã thu hút sự chú ý của các nhà lãnh đạo chính trị Mỹ. Tổng thống Donald Trump, người ủng hộ mạnh mẽ AI và hạ tầng công nghệ, đã lên tiếng về vấn đề này vào tháng 1, khẳng định rằng ông không muốn người Mỹ phải trả hóa đơn điện cao hơn vì trung tâm dữ liệu. Ông cho biết các tập đoàn công nghệ như Microsoft sẽ thực hiện “những thay đổi lớn” để người tiêu dùng không phải gánh chi phí.
Tại lễ khai trương trung tâm dữ liệu AI mới ở Wisconsin, Chủ tịch Microsoft Brad Smith cho biết công ty sẽ trả trước chi phí năng lượng và hạ tầng lưới điện nhằm giữ giá điện ổn định và bảo vệ người tiêu dùng khỏi việc tăng giá trong tương lai. Theo ông, đầu tư vào trung tâm dữ liệu là điều thiết yếu để Mỹ duy trì vị thế dẫn đầu trong công nghệ AI.
Tuy nhiên, các chuyên gia cảnh báo rằng nếu không bổ sung nguồn cung điện mới, bao gồm cả năng lượng tái tạo, việc mở rộng AI và trung tâm dữ liệu có thể bị chậm lại. Điều này đặt ra thách thức lớn đối với quy hoạch năng lượng và chính sách công của Mỹ.
Darrell West, chuyên gia cao cấp về nghiên cứu quản trị tại Viện Brookings, cho rằng chính sách công hiện tại chưa giải quyết đầy đủ những thách thức mà trung tâm dữ liệu đặt ra cho cộng đồng địa phương. Ông đề xuất cần có các thỏa thuận bằng văn bản quy định rõ nhu cầu điện, ai sẽ trả chi phí hạ tầng và các công ty sẽ cung cấp việc làm hoặc nguồn thu thuế gì để đổi lại.
Theo ông West, các cộng đồng địa phương đang ở vị thế đàm phán mạnh hơn nhiều so với họ nghĩ, và có thể yêu cầu các tập đoàn công nghệ chia sẻ chi phí và lợi ích một cách công bằng hơn.
Câu chuyện ở Bắc Virginia phản ánh một nghịch lý toàn cầu của kỷ nguyên AI: công nghệ số được coi là “vô hình” nhưng lại dựa trên hạ tầng vật lý khổng lồ, tiêu thụ tài nguyên năng lượng và nước ở quy mô chưa từng có. Trung tâm dữ liệu đang trở thành một ngành công nghiệp chiến lược, gắn liền với cạnh tranh công nghệ, an ninh quốc gia và tăng trưởng kinh tế. Nhưng đồng thời, chúng cũng đặt ra bài toán về môi trường, chi phí năng lượng và sự chấp nhận xã hội.
Với các cử tri tại Bắc Virginia, câu hỏi không còn là có cần AI hay không, mà là ai sẽ trả chi phí cho kỷ nguyên AI. Khi hóa đơn điện tăng, người dân bắt đầu nhìn trung tâm dữ liệu không chỉ là biểu tượng của đổi mới mà còn là gánh nặng kinh tế.
Trong bối cảnh Mỹ bước vào cuộc bầu cử giữa kỳ, tranh cãi về trung tâm dữ liệu và giá điện có thể trở thành một chủ đề chính trị mới, phản ánh sự chuyển dịch từ tranh luận về công nghệ sang tranh luận về phân bổ chi phí và lợi ích của chuyển đổi số.
CNA-Trọng Hoàng
Giới chức Fed thận trọng với cắt giảm lãi suất
Chủ tịch Fed chi nhánh Chicago, ông Austan Goolsbee, cho rằng lạm phát vẫn chưa hoàn toàn được kiểm soát nên việc giảm lãi suất về mức thấp hơn tiềm ẩn rủi ro.
Phát biểu tại hội nghị thường niên của Hiệp hội Kinh tế kinh doanh Quốc gia (NABE) tại Washington DC, ông Goolsbee nhấn mạnh rằng Fed nên hoãn giảm thêm lãi suất cho đến khi có thêm bằng chứng cho thấy lạm phát thực sự đang trên đà giảm về mục tiêu 2%.
Các chỉ số gần đây cho thấy lạm phát ở Mỹ đã giảm nhiều so với mức đỉnh thiết lập sau đại dịch Covid-19 nhưng vẫn cao hơn mục tiêu 2% của Fed.
Ông Goolsbee lưu ý rằng các nhà hoạch định chính sách tiền tệ đã từng mắc sai lầm khi cho rằng lạm phát chỉ là tạm thời và giờ đây, Fed không nên lặp lại sai lầm đó. Ông cho rằng việc cắt giảm lãi suất quá sớm có thể không phải là một quyết định khôn ngoan trong hoàn cảnh hiện tại.
"Trước khi chúng ta cắt giảm lãi suất để kích thích nền kinh tế, hãy chắc chắn rằng lạm phát đang quay trở lại mức 2%”, hãng tin CNBC dẫn lời ông Goolsbee.
Dữ liệu lạm phát - tính theo thước đo được Fed ưa chuộng là chỉ số tiêu dùng cá nhân (PCE) - gần đây nhất cho thấy tốc độ tăng giá cả của tháng 12/2025 so với cùng kỳ năm trước là 3%. Mức lạm phát này đã tăng 0,2 điểm phần trăm so với tháng 11, một phần do thuế quan - yếu tố được coi là nguồn áp lực lạm phát tạm thời. Tuy nhiên, sự tăng tốc này của lạm phát cũng do áp lực từ lĩnh vực dịch vụ và các khu vực không bị ảnh hưởng trực tiếp bởi thuế quan.
Ông Goolsbee đặc biệt nhấn mạnh rằng lạm phát trong lĩnh vực nhà ở vẫn ở mức cao và không đây là lĩnh vực không bị ảnh hưởng bởi thuế quan, đòi hỏi Fed phải "cảnh giác". Ông cho rằng mức lạm phát 3% "chưa đủ tốt" và không phải là điều mà Fed đã cam kết bởi mục tiêu lạm phát mà Fed đặt ra là 2%.
Trước khi đưa ra những phát biểu mang tính thận trọng này, ông Goolsbee từng nói rằng Fed có thể sẽ cắt giảm lãi suất trong năm nay.
Những phát biểu của ông Goolsbee được đưa ra trong bối cảnh thị trường kỳ vọng Ủy ban Thị trường mở Liên bang (FOMC) - bộ phận ra quyết sách của Fed và ông Goolsbee là một thành viên có quyền biểu quyết trong năm nay - sẽ giữ nguyên lãi suất ít nhất đến tháng 6 và có thể là tháng 7.
Theo công cụ FedWatch của công ty quản lý sàn giao dịch CME Group, các nhà giao dịch trên thị trường lãi suất tương lai đang đặt cược khả năng 50% Fed cắt giảm lãi suất vào tháng 6 và khoảng khả năng khoảng 71% Fed hạ lãi suất vào tháng 7. Fed đã có 3 lần cắt giảm lãi suất 0,25 điểm phần trăm mỗi lần vào cuối năm 2025.
Thống đốc Fed Christopher Waller, người đã ủng hộ việc giảm lãi suất, cũng cách tiếp cận thận trọng hơn khi phát biểu tại hội nghị NABE. Ông Waller cho rằng các nhà hoạch định chính sách không cần lo ngại nhiều về tác động của thuế quan đến lạm phát, song ông cho rằng dữ liệu gần đây cho thấy thị trường lao động Mỹ có thể đang ở trạng thái tốt hơn so với dự báo trước đó, do vậy giảm bớt nhu cầu cắt giảm lãi suất thêm.
Theo ông Waller, nếu tình hình việc làm tiếp tục cải thiện, điều đó sẽ càng làm giảm bớt lý do để hạ lãi suất. Dù vậy, ông cũng nói số liệu việc làm phi nông nghiệp tốt hơn kỳ vọng của tháng 1/2026 có thể chỉ là một tín hiệu nhất thời thay vì là một xu hướng.
Phát biểu cùng ngày 24/2 trong một cuộc trả lời phỏng vấn hãng tin Reuters, Chủ tịch Fed chi nhánh Atlanta, ông Raphael Bostic, cho rằng nước Mỹ có thể đang bước vào một thời kỳ có cơ cấu tỷ lệ thất nghiệp cao hơn bởi các công ty sử dụng trí tuệ nhân tạo (AI) để cắt giảm nhân công. Ông nói rằng đây là một sự dịch chuyển mà Fed có thể sẽ không chống lại được bằng cách hạ lãi suất.
-Bình Minh
Dự báo dòng vốn bất động sản sẽ vận động thận trọng hơn trong năm 2026
Số liệu báo cáo mới nhất của Ngân hàng Nhà nước Việt Nam cho biết tính đến 30/11/2025, dư nợ tín dụng kinh doanh bất động sản đạt 2.001.900 tỷ đồng. Theo đó, năm 2025, dư nợ tín dụng kinh doanh bất động sản duy trì mức tăng đều qua các quý và ở hầu hết các hạng mục, từ 1.563.481 tỷ đồng của quý 1/2025 lên 2.001.900 tỷ đồng của quý 4/2025.
KHẢ NĂNG TIẾP CẬN VỐN KÉM THUẬN LỢI
Dự báo về tình hình của năm 2026, Công ty Chứng khoán Vietcombank (VCBS) nhận định rằng dù tín dụng bất động sản vẫn tăng khi nhiều dự án bước vào giai đoạn mở bán và đẩy nhanh thi công, làm kéo theo nhu cầu vốn trung và dài hạn gia tăng, song khả năng tiếp cận vốn không còn thuận lợi như năm trước.
Các chuyên gia VCBS lý giải: định hướng điều hành hiện nay là duy trì tỷ trọng dư nợ cho vay bất động sản ở mức khoảng 24–25% tổng dư nợ, trong bối cảnh rủi ro nợ xấu của nhóm ngành này đang có xu hướng gia tăng. Vì vậy, tín dụng dành cho bất động sản tăng nhưng sẽ được kiểm soát chặt chẽ hơn, nhằm tránh tình trạng tăng nóng như những giai đoạn trước.
Ngoài ra ở phía cầu, đề xuất siết tỷ lệ cho vay đối với bất động sản thứ hai (chưa chính thức) có thể ảnh hưởng đến nhóm khách hàng đầu tư. Cùng với đó, mặt bằng lãi suất lại dự báo nhích lên trong thời gian tới.
Bên cạnh tín dụng ngân hàng, diễn biến của thị trường trái phiếu doanh nghiệp bất động sản cũng thể hiện xu hướng phân hóa và chọn lọc ngày càng rõ nét. Thực tế, báo cáo từ Bộ Xây dựng ghi nhận năm 2025, thị trường trái phiếu doanh nghiệp đã từng bước phục hồi nhưng chưa thực sự bền vững, với quy mô phát hành cải thiện rõ rệt vào nửa cuối năm.
Khối ngân hàng tiếp tục giữ vai trò chủ đạo, trong khi trái phiếu bất động sản được phát hành có chọn lọc, tập trung vào các doanh nghiệp có năng lực tài chính và chấp nhận mức lãi suất cao. Cơ cấu phát hành cho thấy sự phân hóa rõ rệt giữa các ngành, phản ánh tâm lý thận trọng của nhà đầu tư. Nhìn chung, thị trường năm 2025 ổn định hơn so với giai đoạn trước, nhưng còn chịu áp lực về chi phí vốn và nghĩa vụ đáo hạn.
Trong năm 2026, áp lực này dự báo chưa giảm bớt. VCBS nhận định khối lượng trái phiếu đáo hạn dự kiến gia tăng vào quý 2 và quý 4/2026, với tỷ trọng lớn thuộc về nhóm doanh nghiệp bất động sản. Song song là khả năng tiếp cận nguồn vốn mới tiếp tục bị kiểm soát chặt hơn, cả về điều kiện phát hành lẫn chi phí vốn. Do đó, những doanh nghiệp có năng lực tài chính yếu, hệ số đòn bẩy cao và danh mục dự án kém thanh khoản sẽ chịu rủi ro tái cấp vốn lớn hơn. Tuy nhiên, đây cũng được xem là cơ chế sàng lọc chủ đầu tư trong chu kỳ phát triển mới của thị trường.
TÁI CẤU TRÚC ĐỂ PHÁT TRIỂN BỀN VỮNG
Từ thực tế này, Chuyên gia kinh tế Đinh Trọng Thịnh đánh giá đà phục hồi trên thị trường trái phiếu bất động sản diễn ra tương đối thận trọng, nhịp độ còn nhẹ, khiến hoạt động đầu tư trái phiếu vẫn gặp khó khăn. Vì vậy, hoạt động phát hành của doanh nghiệp cũng như giao dịch mua bán trái phiếu của thị trường chưa đạt được mức độ kỳ vọng.
Tuy nhiên, ông cho rằng nếu duy trì nhịp phát triển tích cực vào cuối năm 2025, quá trình hồi phục của thị trường trái phiếu có thể trở nên rõ nét và mạnh mẽ hơn, qua đó, từng bước khẳng định vai trò là kênh dẫn vốn trung và dài hạn quan trọng cho nền kinh tế. Khi đó, thị trường sẽ góp phần bổ sung nguồn lực tài chính, nâng cao khả năng đáp ứng nhu cầu vốn cho sản xuất – kinh doanh, tạo nền tảng để thúc đẩy tăng trưởng kinh tế bền vững hơn.
"Về mặt chính sách, Nhà nước cần tiếp tục giữ vai trò “nhạc trưởng” trong việc định hướng và giám sát thị trường nhưng theo hướng linh hoạt, hiện đại. Sự can thiệp cần tập trung vào việc hoàn thiện khung pháp lý rõ ràng, minh bạch, bảo đảm kỷ cương và tính ổn định của thị trường", vị chuyên gia nhấn mạnh.
Về phía doanh nghiệp phát hành, ông Thịnh khuyến cáo các doanh nghiệp phải tuân thủ nghiêm quy định về công bố thông tin, minh bạch tình hình tài chính, mục đích sử dụng vốn và năng lực trả nợ. Chỉ khi nhà đầu tư được cung cấp đầy đủ dữ liệu để đánh giá rủi ro một cách khách quan, thị trường trái phiếu mới có thể vận hành an toàn, bền vững và tránh lặp lại những sai lầm từng xảy ra trong quá khứ.
Chia sẻ tại sự kiện gần đây, Chuyên gia kinh tế Cấn Văn Lực đánh giá sự thay đổi của môi trường tiền tệ sẽ buộc doanh nghiệp bất động sản phải tái cấu trúc toàn diện, từ chiến lược tài chính, danh mục dự án đến cơ cấu sản phẩm. Theo ông, đoanh nghiệp cần có đủ năng lực thích nghi với mặt bằng lãi suất mới.
-Thanh Xuân
Phát biểu của Tổng Bí thư Tô Lâm tại Hội nghị toàn quốc quán triệt, triển khai Nghị quyết số 79 và 80 của Bộ Chính trị
Thưa các đồng chí lãnh đạo, nguyên lãnh đạo Đảng, Nhà nước, Mặt trận Tổ quốc Việt Nam; lãnh đạo các cấp ủy đảng, lãnh đạo các ban, bộ ngành Trung ương và địa phương,
Thưa các đồng chí cán bộ, đảng viên, đồng bào cả nước tham dự Hội nghị tại các điểm cầu và qua hệ thống truyền hình, phát thanh trên cả nước.
Hôm nay, Bộ Chính trị, Ban Bí thư tổ chức Hội nghị toàn quốc để quán triệt và triển khai thực hiện hai Nghị quyết có ý nghĩa đặc biệt quan trọng: Nghị quyết số 79 về phát triển kinh tế nhà nước và Nghị quyết số 80 về phát triển văn hóa Việt Nam.
Bên cạnh những Nghị quyết đã ban hành trước đó, hai Nghị quyết mới là sự bổ sung thêm những quyết sách lớn của Đảng, được hình thành trên cơ sở tổng kết sâu sắc thực tiễn và phát triển tư duy lý luận trong bối cảnh đất nước bước vào giai đoạn phát triển mới, nhằm đồng thời giải quyết hai yêu cầu có tính nền tảng là tăng cường “nội lực vật chất” và củng cố “nội lực tinh thần”. Khẳng định quyết tâm xây dựng nền kinh tế độc lập, tự chủ, năng động, hiệu quả gắn với hội nhập quốc tế sâu rộng và xây dựng nền văn hóa Việt Nam tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc.
Với ý nghĩa đó, tôi đề nghị toàn thể các đồng chí tập trung nghiên cứu kỹ lưỡng nội dung các Nghị quyết, nội dung chỉ đạo của các đồng chí Bộ chính trị phát biểu trong Hội nghị, làm sâu sắc thêm những vấn đề cốt lõi, những điểm mới, những yêu cầu đặt ra trong tổ chức thực hiện, từ đó thống nhất cao về nhận thức và hành động.
Chỉ khi toàn Đảng, toàn dân, toàn quân nhận thức đầy đủ và quyết tâm thực hiện, các Nghị quyết mới thực sự đi vào cuộc sống, tạo chuyển biến rõ nét, góp phần hiện thực hóa mục tiêu phát triển nhanh và bền vững đất nước trong giai đoạn mới.
Tổng Bí thư Tô Lâm dự Hội nghị toàn quốc nghiên cứu, học tập, quán triệt và triển khai thực hiện các Nghị quyết số 79 và số 80 của Bộ Chính trị. Ảnh: Nhân DânXuất phát từ những yêu cầu về nhiệm vụ giải pháp được đặt ra trong hai Nghị quyết, tôi xin nhấn mạnh thêm một số nội dung sau:
I. Kinh tế nhà nước phải thực sự chiếm lĩnh “những cao điểm chiến lược chỉ huy” của nền kinh tế, giữ vai trò chủ đạo, trở thành “điểm tựa quốc gia” trong kỷ nguyên mới.
Những năm gần đây, kinh tế nhà nước cùng với kinh tế tư nhân đã tạo thành hai trụ cột quan trọng của nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa. Khu vực kinh tế tư nhân ngày càng phát triển năng động, đóng góp lớn vào tăng trưởng, nhiều doanh nghiệp tư nhân đã từng bước tham gia sâu hơn vào chuỗi giá trị khu vực và toàn cầu. Song song với đó, kinh tế nhà nước giữ vai trò chủ đạo, bảo đảm các cân đối lớn, ổn định, điều tiết vĩ mô và thực hiện những nhiệm vụ chiến lược trung và dài hạn liên quan trực tiếp đến an ninh năng lượng, an ninh tài chính, tiền tệ, an ninh viễn thông, hạ tầng thiết yếu và những lĩnh vực then chốt của nền kinh tế. Nói cách khác, kinh tế nhà nước phải chiếm lĩnh được “những cao điểm chiến lược chỉ huy” của nền kinh tế.
Tuy nhiên, để thực sự chiếm lĩnh “những cao điểm chiến lược” của nền kinh tế, khu vực kinh tế nhà nước phải được cơ cấu lại mạnh mẽ, tập trung vào những ngành, lĩnh vực then chốt, địa bàn trọng yếu, có tính chiến lược và sức lan tỏa cao. Vai trò chủ đạo phải được chứng minh bằng năng lực dẫn dắt, bằng hiệu quả, bằng đóng góp thực chất cho ổn định vĩ mô, cho an ninh kinh tế và cho phát triển trung và dài hạn.
Lĩnh vực nào Nhà nước cần nắm giữ để bảo đảm chủ quyền và ổn định thì phải nắm cho chắc, làm cho tinh, cho mạnh. Lĩnh vực nào Nhà nước chỉ nên giữ vai trò dẫn dắt, tạo nền tảng, mở đường thì phải thiết kế cơ chế để khu vực tư nhân cùng tham gia, cùng cạnh tranh và cùng phát triển. Lĩnh vực nào Nhà nước không cần thiết làm hoặc làm không hiệu quả thì phải kiên quyết sắp xếp lại theo nguyên tắc thị trường, minh bạch, chống “lợi ích nhóm”, chống “sân sau”, chống “thao túng”, chống “trục lợi” chính sách.
Kinh tế nhà nước phải có những đóng góp mang tính đột phá vào năng lực tự chủ quốc gia, bảo đảm duy trì ổn định và can thiệp kịp thời khi xuất hiện rủi ro mang tính hệ thống. Vì vậy, trong giai đoạn mới, kinh tế nhà nước phải thực sự được cụ thể hóa thành 05 “điểm tựa” lớn sau đây:
Thứ nhất: điểm tựa về an ninh và chủ quyền kinh tế. Kinh tế nhà nước phải nắm giữ và làm chủ các “huyết mạch” và “xương sống” quốc gia từ năng lượng, hạ tầng chiến lược, tài chính-tín dụng, logistics then chốt, dữ liệu và nền tảng số thiết yếu,… Nắm giữ không phải để độc quyền, mà để bảo đảm chủ quyền, tránh lệ thuộc, chủ động trước biến động và bảo vệ lợi ích quốc gia trong mọi tình huống, và có sức lan tỏa cho cả nền kinh tế.
Thứ hai: điểm tựa về điều tiết, ổn định và sức chống chịu. Đặc biệt, trong thời kỳ nhiều cú sốc đan xen như đứt gãy chuỗi cung ứng, biến động lãi suất-tỷ giá, chiến tranh thương mại, thiên tai- dịch bệnh, kinh tế nhà nước phải đóng vai trò giữ ổn định những thị trường thiết yếu, đảm bảo cung ứng các dịch vụ công ích thiết yếu, duy trì đầu tư nền tảng và năng lực dự phòng để ứng phó kịp thời với rủi ro hệ thống.
Thứ ba: điểm tựa dẫn dắt cho khu vực tư nhân. Kinh tế nhà nước mạnh không phải để lấn át, mà trở thành “bệ đỡ”, “mở đường” và “tiếp sức” để doanh nghiệp tư nhân tham gia sâu hơn vào chuỗi giá trị và phát triển công nghiệp hỗ trợ, nâng tỷ lệ nội địa hóa, từ đó hình thành những cụm liên kết ngành với những “đầu tàu” đủ sức cạnh tranh khu vực và toàn cầu. Nếu kinh tế nhà nước làm tốt vai trò dẫn dắt, khu vực tư nhân sẽ có điểm tựa để lớn lên bền vững và sức mạnh tổng hợp của nền kinh tế sẽ tăng lên rõ rệt.
Thứ tư: điểm tựa về dẫn dắt đổi mới sáng tạo và công nghệ lõi. Nếu kinh tế nhà nước chỉ mạnh về vốn, mạnh về tài sản mà yếu về công nghệ, quản trị và nhân lực, thì không thể giữ vau trò chủ đạo trong kỷ nguyên mới. Vai trò chủ đạo hôm nay không chỉ đo bằng quy mô, mà phải được đo bằng khả năng làm chủ công nghệ, chuẩn hóa theo chuẩn mực quốc tế, vận hành dữ liệu như một nguồn lực chiến lược, bảo đảm an ninh mạng và quản trị rủi ro hiện đại.
Thứ năm: điểm tựa về chuẩn mực quản trị và liêm chính công vụ trong kinh tế. Doanh nghiệp nhà nước phải là nơi kỷ luật, minh bạch, cùng trách nhiệm giải trình cao nhất. Doanh nghiệp nhà nước phải là nơi của chuẩn mực quản trị quốc gia, tạo ra đội ngũ cán bộ quản lý có năng lực cạnh tranh và tinh thần phụng sự. Không thể để tồn tại tình trạng “lợi ích nhóm”, “sân sau”, đầu tư theo nhiệm kỳ, thua lỗ kéo dài nhưng không rõ trách nhiệm.
Năm “điểm tựa” trên phải được chuyển hóa thành chương trình hành động cụ thể, có mục tiêu, có thước đo, có thời hạn, có cơ chế kiểm tra và có chế tài rõ ràng. Nếu không, vai trò chủ đạo của kinh tế nhà nước sẽ chỉ dừng ở khẩu hiệu, còn đất nước thì phải trả giá bằng lãng phí nguồn lực, bằng suy giảm sức cạnh tranh và bằng sự xói mòn niềm tin xã hội.
II. “Văn hoá phải soi đường cho quốc dân đi” là nền văn hóa hướng tới con người, là nền tảng tinh thần, sức mạnh nội sinh, kết tinh trí tuệ Việt Nam và là động lực dẫn dắt sự phát triển dân tộc, độc lập, tự chủ, tự cường.
Trong lịch sử dân tộc, sức mạnh Việt Nam không chỉ được tạo nên bởi tài nguyên hay quy mô, mà trước hết bởi bản lĩnh, khí phách, ý chí và hệ giá trị được hun đúc qua hàng nghìn năm dựng nước và giữ nước.
Tổng Bí thư Tô Lâm cùng các đồng chí lãnh đạo, nguyên lãnh đạo Đảng, Nhà nước và các đại biểu dự hội nghị. Ảnh: Nhân DânSinh thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh từng nói “Văn hóa phải soi đường cho quốc dân đi”. Lời dạy ấy đến hôm nay càng cho thấy Văn hóa không chỉ đồng hành với phát triển, mà Văn hóa phải đứng ở “vị trí dẫn đường”, là nền tảng định hình chất lượng con người và chất lượng quốc gia. Nếu kinh tế quyết định năng lực đi nhanh, thì “văn hóa quyết định khả năng đi xa”. Nếu kinh tế tạo ra của cải vật chất, thì văn hóa tạo ra bản lĩnh, kỷ luật, niềm tin và sức mạnh tinh thần để đất nước vượt qua thử thách và vươn lên.
Thách thức lớn nhất đối với văn hóa hôm nay không chỉ là thiếu nguồn lực, mà là nguy cơ xói mòn hệ giá trị, lệch chuẩn hành vi, thực dụng hóa, bạo lực ngôn từ, tin giả, tin thất thiệt và sự tấn công của những yếu tố độc hại trong không gian mạng. Nếu không kịp thời chấn hưng văn hóa, chúng ta có thể tăng trưởng nhanh trong ngắn hạn nhưng sẽ thiếu điểm tựa dài hạn. Con người có thể giàu lên nhưng nghèo đi về chuẩn mực, về lòng tự trọng, về trách nhiệm công dân và về khát vọng cống hiến.
Trên tinh thần đó, tôi đề nghị tập trung triển khai đồng bộ 05 nhiệm vụ trọng tâm sau đây:
Trước hết, phải xây dựng và lan tỏa hệ giá trị quốc gia, hệ giá trị văn hóa và chuẩn mực con người Việt Nam thời kỳ mới. Một đất nước muốn đi xa phải có “la bàn” về giá trị. Giá trị ấy phải kết tinh được truyền thống và khát vọng hiện đại, đủ mạnh để dẫn dắt hành vi xã hội, đủ rõ để phân biệt đúng- sai; tốt- xấu; thật-giả và đủ bền để chống lại sự lệch chuẩn, lai căng và sự thao túng trong môi trường số. Trong đó, cần nhấn mạnh những phẩm chất cốt lõi: yêu nước, thuần phong mỹ tục, kỷ cương, liêm chính, trách nhiệm, nhân ái, sáng tạo, khát vọng vươn lên. Quan trọng hơn, hệ giá trị không thể chỉ “viết trong văn bản”, mà phải được cụ thể hóa thành chương trình giáo dục, thành chuẩn mực công vụ, thành tiêu chí đánh giá văn minh cộng đồng và thành thước đo chất lượng phát triển.
Thứ hai, phải coi xây dựng môi trường văn hóa lành mạnh là nhiệm vụ mang tính nền tảng. Môi trường văn hóa phải thực sự là tổng hòa những chuẩn mực ứng xử, thái độ tôn trọng pháp luật, tôn trọng sự thật, tôn trọng nhân phẩm con người, tôn trọng lao động và sự cống hiến. Đặc biệt, trong kỷ nguyên số, môi trường văn hóa mở rộng sang không gian mạng, nơi thông tin lan truyền nhanh, cảm xúc bị kích động dễ dàng và độc hại có thể “đầu độc”, tạo mơ hồ trong nhận thức nếu thiếu sức đề kháng. Vì vậy, cần nâng cao năng lực “miễn dịch xã hội” trước tin giả, thông tin xấu độc và xây dựng văn hóa tranh luận văn minh, văn hóa ứng xử có trách nhiệm. Kiên quyết bài trừ bạo lực ngôn từ, xúc phạm nhân phẩm, gieo rắc hằn thù, chia rẽ và suy đồi.
Các đồng chí lãnh đạo Đảng, Nhà nước và các đại biểu dự hội nghị. Ảnh: Nhân DânThứ ba, đặt trọng tâm vào giáo dục và phát triển con người, coi đây là trục xuyên suốt của chấn hưng văn hóa. Nhà trường không chỉ dạy chữ, mà phải dạy làm người, dạy trách nhiệm công dân, dạy kỷ luật và năng lực sống. Gia đình không chỉ là nơi nuôi dưỡng vật chất, mà là nơi hình thành nhân cách, nền nếp và lòng tự trọng. Cộng đồng không chỉ tạo ra không gian sinh hoạt, mà phải tạo ra môi trường tôn vinh điều tốt, khuyến khích lao động, khuyến khích học tập và khuyến khích cống hiến. Chấn hưng văn hóa phải bắt đầu từ những điều gần gũi nhất: tôn trọng pháp luật, tôn trọng người khác, trung thực, tử tế, trách nhiệm và tinh thần phụng sự cộng đồng, “mình vì mọi người”. Mọi người đều phải có trách nhiệm với xã hội.
Thứ tư, phát triển công nghiệp văn hóa để văn hóa vừa là nền tảng tinh thần, vừa là nguồn lực kinh tế, vừa là sức mạnh mềm của quốc gia. Một nền văn hóa mạnh không chỉ được đo bằng chiều sâu truyền thống, mà còn bởi năng lực sáng tạo và năng lực sản xuất những sản phẩm văn hóa chất lượng cao, có sức lan tỏa và có thị trường. Phải thúc đẩy các ngành công nghiệp văn hóa phát triển theo hướng hiện đại, chuyên nghiệp, đẩy mạnh ứng dụng khoa học công nghệ, chuyển đổi số để tạo động lực bứt phá cho phát triển văn hóa. Đồng thời bảo vệ bản quyền, xây dựng hệ sinh thái đổi mới sáng tạo, thu hút nhân lực chất lượng cao. Làm được điều đó, văn hóa sẽ không chỉ “giữ gìn bản sắc”, mà còn “tạo ra giá trị mới”, đóng góp thiết thực cho tăng trưởng và hình ảnh quốc gia.
Thứ năm, xây dựng văn hóa trong hệ thống chính trị và coi đây là gốc của niềm tin xã hội. Văn hóa trong Đảng, trong bộ máy công quyền phải là văn hóa gương mẫu, nói đi đôi với làm, trọng danh dự, trọng kỷ luật và tận tụy phục vụ nhân dân. Mỗi cán bộ, đảng viên phải là một hạt nhân lan tỏa văn hóa liêm chính, chuẩn mực trong ứng xử, nghiêm túc trong thực thi nhiệm vụ, không né tránh, không đùn đẩy, không vô cảm. Không thể xây dựng văn hóa xã hội trong khi văn hóa công vụ còn hình thức, quan liêu, thiếu trách nhiệm. Càng không thể nói về kỷ cương xã hội khi kỷ luật thực thi ở một số nơi còn lỏng lẻo, hình thức. Niềm tin của nhân dân được tạo ra trước hết từ thái độ phục vụ, từ kỷ luật hành động và từ sự nêu gương của đội ngũ cán bộ.
Vì vậy, tôi đề nghị mỗi cấp ủy, tổ chức đảng phải xác định rõ thực trạng văn hóa của mình để tập trung giải quyết. Tránh làm dàn trải, tránh hình thức, tránh “làm cho có, làm cho xong”. Đặc biệt, phải coi nêu gương là phương thức lãnh đạo có sức thuyết phục cao nhất trong xây dựng văn hóa. Nêu gương không phải nói cho hay, mà là làm cho đúng. Nêu gương không phải vận động chung chung, mà là kỷ luật bản thân, kỷ luật tổ chức, kỷ luật thực thi. Ở đâu cán bộ gương mẫu, ở đó kỷ cương mạnh. Ở đâu kỷ cương mạnh, ở đó niềm tin xã hội được củng cố. Khi đó, mọi nhiệm vụ phát triển đều có nền tảng để bứt phá, vươn lên.
Kính thưa các đồng chí, kính thưa toàn thể nhân dân!
Hai Nghị quyết được quán triệt hôm nay không chỉ là hai nhóm nhiệm vụ song song, mà là một cấu trúc phát triển thống nhất, bổ trợ và nâng đỡ lẫn nhau, trong đó: Nghị quyết 79 tạo dựng nội lực vật chất để đất nước giữ vững ổn định, làm chủ các cân đối lớn và nâng cao năng lực tự chủ quốc gia. Nghị quyết 80 tạo dựng nội lực tinh thần để bồi đắp bản lĩnh, kỷ cương, niềm tin và sức mạnh nội sinh của dân tộc.
Điều quan trọng nhất, như tôi đã nhấn mạnh, là tổ chức thực hiện. Quán triệt Nghị quyết là để hành động, hành động là để tạo chuyển biến, chuyển biến là để nhân dân cảm nhận được trong đời sống hằng ngày, trong thực tế. Vì vậy, tôi đề nghị ngay sau Hội nghị này, các cấp ủy, tổ chức đảng, các bộ, ngành, địa phương khẩn trương xây dựng chương trình hành động, kế hoạch triển khai cụ thể, phân công rõ trách nhiệm cá nhân, nhất là trách nhiệm người đứng đầu. Kiên quyết chấn chỉnh tình trạng né tránh, đùn đẩy, làm hình thức.
Tôi tin tưởng rằng, với quyết tâm chính trị cao, với sự vào cuộc đồng bộ của cả hệ thống chính trị và toàn xã hội, với tinh thần đoàn kết, kỷ cương và khát vọng vươn lên, chúng ta sẽ đưa hai Nghị quyết nhanh chóng đi vào cuộc sống, tạo chuyển biến rõ nét, góp phần xây dựng một nước Việt Nam phát triển nhanh, bền vững, độc lập, tự chủ và tự cường trong giai đoạn mới.
Một lần nữa, chúc toàn thể hội nghị, toàn thể các đồng chí, đồng bào sức khỏe, hạnh phúc, thành công.
Xin trân trọng cảm ơn.
-
Phát biểu của Tổng Bí thư Tô Lâm tại Hội nghị toàn quốc quán triệt, triển khai Nghị quyết số 79 và 80 của Bộ Chính trị
Thưa các đồng chí lãnh đạo, nguyên lãnh đạo Đảng, Nhà nước, Mặt trận Tổ quốc Việt Nam; lãnh đạo các cấp ủy đảng, lãnh đạo các ban, bộ ngành Trung ương và địa phương,
Thưa các đồng chí cán bộ, đảng viên, đồng bào cả nước tham dự Hội nghị tại các điểm cầu và qua hệ thống truyền hình, phát thanh trên cả nước.
Hôm nay, Bộ Chính trị, Ban Bí thư tổ chức Hội nghị toàn quốc để quán triệt và triển khai thực hiện hai Nghị quyết có ý nghĩa đặc biệt quan trọng: Nghị quyết số 79 về phát triển kinh tế nhà nước và Nghị quyết số 80 về phát triển văn hóa Việt Nam.
Bên cạnh những Nghị quyết đã ban hành trước đó, hai Nghị quyết mới là sự bổ sung thêm những quyết sách lớn của Đảng, được hình thành trên cơ sở tổng kết sâu sắc thực tiễn và phát triển tư duy lý luận trong bối cảnh đất nước bước vào giai đoạn phát triển mới, nhằm đồng thời giải quyết hai yêu cầu có tính nền tảng là tăng cường “nội lực vật chất” và củng cố “nội lực tinh thần”. Khẳng định quyết tâm xây dựng nền kinh tế độc lập, tự chủ, năng động, hiệu quả gắn với hội nhập quốc tế sâu rộng và xây dựng nền văn hóa Việt Nam tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc.
Với ý nghĩa đó, tôi đề nghị toàn thể các đồng chí tập trung nghiên cứu kỹ lưỡng nội dung các Nghị quyết, nội dung chỉ đạo của các đồng chí Bộ chính trị phát biểu trong Hội nghị, làm sâu sắc thêm những vấn đề cốt lõi, những điểm mới, những yêu cầu đặt ra trong tổ chức thực hiện, từ đó thống nhất cao về nhận thức và hành động.
Chỉ khi toàn Đảng, toàn dân, toàn quân nhận thức đầy đủ và quyết tâm thực hiện, các Nghị quyết mới thực sự đi vào cuộc sống, tạo chuyển biến rõ nét, góp phần hiện thực hóa mục tiêu phát triển nhanh và bền vững đất nước trong giai đoạn mới.
Tổng Bí thư Tô Lâm dự Hội nghị toàn quốc nghiên cứu, học tập, quán triệt và triển khai thực hiện các Nghị quyết số 79 và số 80 của Bộ Chính trị. Ảnh: Nhân DânXuất phát từ những yêu cầu về nhiệm vụ giải pháp được đặt ra trong hai Nghị quyết, tôi xin nhấn mạnh thêm một số nội dung sau:
I. Kinh tế nhà nước phải thực sự chiếm lĩnh “những cao điểm chiến lược chỉ huy” của nền kinh tế, giữ vai trò chủ đạo, trở thành “điểm tựa quốc gia” trong kỷ nguyên mới.
Những năm gần đây, kinh tế nhà nước cùng với kinh tế tư nhân đã tạo thành hai trụ cột quan trọng của nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa. Khu vực kinh tế tư nhân ngày càng phát triển năng động, đóng góp lớn vào tăng trưởng, nhiều doanh nghiệp tư nhân đã từng bước tham gia sâu hơn vào chuỗi giá trị khu vực và toàn cầu. Song song với đó, kinh tế nhà nước giữ vai trò chủ đạo, bảo đảm các cân đối lớn, ổn định, điều tiết vĩ mô và thực hiện những nhiệm vụ chiến lược trung và dài hạn liên quan trực tiếp đến an ninh năng lượng, an ninh tài chính, tiền tệ, an ninh viễn thông, hạ tầng thiết yếu và những lĩnh vực then chốt của nền kinh tế. Nói cách khác, kinh tế nhà nước phải chiếm lĩnh được “những cao điểm chiến lược chỉ huy” của nền kinh tế.
Tuy nhiên, để thực sự chiếm lĩnh “những cao điểm chiến lược” của nền kinh tế, khu vực kinh tế nhà nước phải được cơ cấu lại mạnh mẽ, tập trung vào những ngành, lĩnh vực then chốt, địa bàn trọng yếu, có tính chiến lược và sức lan tỏa cao. Vai trò chủ đạo phải được chứng minh bằng năng lực dẫn dắt, bằng hiệu quả, bằng đóng góp thực chất cho ổn định vĩ mô, cho an ninh kinh tế và cho phát triển trung và dài hạn.
Lĩnh vực nào Nhà nước cần nắm giữ để bảo đảm chủ quyền và ổn định thì phải nắm cho chắc, làm cho tinh, cho mạnh. Lĩnh vực nào Nhà nước chỉ nên giữ vai trò dẫn dắt, tạo nền tảng, mở đường thì phải thiết kế cơ chế để khu vực tư nhân cùng tham gia, cùng cạnh tranh và cùng phát triển. Lĩnh vực nào Nhà nước không cần thiết làm hoặc làm không hiệu quả thì phải kiên quyết sắp xếp lại theo nguyên tắc thị trường, minh bạch, chống “lợi ích nhóm”, chống “sân sau”, chống “thao túng”, chống “trục lợi” chính sách.
Kinh tế nhà nước phải có những đóng góp mang tính đột phá vào năng lực tự chủ quốc gia, bảo đảm duy trì ổn định và can thiệp kịp thời khi xuất hiện rủi ro mang tính hệ thống. Vì vậy, trong giai đoạn mới, kinh tế nhà nước phải thực sự được cụ thể hóa thành 05 “điểm tựa” lớn sau đây:
Thứ nhất: điểm tựa về an ninh và chủ quyền kinh tế. Kinh tế nhà nước phải nắm giữ và làm chủ các “huyết mạch” và “xương sống” quốc gia từ năng lượng, hạ tầng chiến lược, tài chính-tín dụng, logistics then chốt, dữ liệu và nền tảng số thiết yếu,… Nắm giữ không phải để độc quyền, mà để bảo đảm chủ quyền, tránh lệ thuộc, chủ động trước biến động và bảo vệ lợi ích quốc gia trong mọi tình huống, và có sức lan tỏa cho cả nền kinh tế.
Thứ hai: điểm tựa về điều tiết, ổn định và sức chống chịu. Đặc biệt, trong thời kỳ nhiều cú sốc đan xen như đứt gãy chuỗi cung ứng, biến động lãi suất-tỷ giá, chiến tranh thương mại, thiên tai- dịch bệnh, kinh tế nhà nước phải đóng vai trò giữ ổn định những thị trường thiết yếu, đảm bảo cung ứng các dịch vụ công ích thiết yếu, duy trì đầu tư nền tảng và năng lực dự phòng để ứng phó kịp thời với rủi ro hệ thống.
Thứ ba: điểm tựa dẫn dắt cho khu vực tư nhân. Kinh tế nhà nước mạnh không phải để lấn át, mà trở thành “bệ đỡ”, “mở đường” và “tiếp sức” để doanh nghiệp tư nhân tham gia sâu hơn vào chuỗi giá trị và phát triển công nghiệp hỗ trợ, nâng tỷ lệ nội địa hóa, từ đó hình thành những cụm liên kết ngành với những “đầu tàu” đủ sức cạnh tranh khu vực và toàn cầu. Nếu kinh tế nhà nước làm tốt vai trò dẫn dắt, khu vực tư nhân sẽ có điểm tựa để lớn lên bền vững và sức mạnh tổng hợp của nền kinh tế sẽ tăng lên rõ rệt.
Thứ tư: điểm tựa về dẫn dắt đổi mới sáng tạo và công nghệ lõi. Nếu kinh tế nhà nước chỉ mạnh về vốn, mạnh về tài sản mà yếu về công nghệ, quản trị và nhân lực, thì không thể giữ vau trò chủ đạo trong kỷ nguyên mới. Vai trò chủ đạo hôm nay không chỉ đo bằng quy mô, mà phải được đo bằng khả năng làm chủ công nghệ, chuẩn hóa theo chuẩn mực quốc tế, vận hành dữ liệu như một nguồn lực chiến lược, bảo đảm an ninh mạng và quản trị rủi ro hiện đại.
Thứ năm: điểm tựa về chuẩn mực quản trị và liêm chính công vụ trong kinh tế. Doanh nghiệp nhà nước phải là nơi kỷ luật, minh bạch, cùng trách nhiệm giải trình cao nhất. Doanh nghiệp nhà nước phải là nơi của chuẩn mực quản trị quốc gia, tạo ra đội ngũ cán bộ quản lý có năng lực cạnh tranh và tinh thần phụng sự. Không thể để tồn tại tình trạng “lợi ích nhóm”, “sân sau”, đầu tư theo nhiệm kỳ, thua lỗ kéo dài nhưng không rõ trách nhiệm.
Năm “điểm tựa” trên phải được chuyển hóa thành chương trình hành động cụ thể, có mục tiêu, có thước đo, có thời hạn, có cơ chế kiểm tra và có chế tài rõ ràng. Nếu không, vai trò chủ đạo của kinh tế nhà nước sẽ chỉ dừng ở khẩu hiệu, còn đất nước thì phải trả giá bằng lãng phí nguồn lực, bằng suy giảm sức cạnh tranh và bằng sự xói mòn niềm tin xã hội.
II. “Văn hoá phải soi đường cho quốc dân đi” là nền văn hóa hướng tới con người, là nền tảng tinh thần, sức mạnh nội sinh, kết tinh trí tuệ Việt Nam và là động lực dẫn dắt sự phát triển dân tộc, độc lập, tự chủ, tự cường.
Trong lịch sử dân tộc, sức mạnh Việt Nam không chỉ được tạo nên bởi tài nguyên hay quy mô, mà trước hết bởi bản lĩnh, khí phách, ý chí và hệ giá trị được hun đúc qua hàng nghìn năm dựng nước và giữ nước.
Tổng Bí thư Tô Lâm cùng các đồng chí lãnh đạo, nguyên lãnh đạo Đảng, Nhà nước và các đại biểu dự hội nghị. Ảnh: Nhân DânSinh thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh từng nói “Văn hóa phải soi đường cho quốc dân đi”. Lời dạy ấy đến hôm nay càng cho thấy Văn hóa không chỉ đồng hành với phát triển, mà Văn hóa phải đứng ở “vị trí dẫn đường”, là nền tảng định hình chất lượng con người và chất lượng quốc gia. Nếu kinh tế quyết định năng lực đi nhanh, thì “văn hóa quyết định khả năng đi xa”. Nếu kinh tế tạo ra của cải vật chất, thì văn hóa tạo ra bản lĩnh, kỷ luật, niềm tin và sức mạnh tinh thần để đất nước vượt qua thử thách và vươn lên.
Thách thức lớn nhất đối với văn hóa hôm nay không chỉ là thiếu nguồn lực, mà là nguy cơ xói mòn hệ giá trị, lệch chuẩn hành vi, thực dụng hóa, bạo lực ngôn từ, tin giả, tin thất thiệt và sự tấn công của những yếu tố độc hại trong không gian mạng. Nếu không kịp thời chấn hưng văn hóa, chúng ta có thể tăng trưởng nhanh trong ngắn hạn nhưng sẽ thiếu điểm tựa dài hạn. Con người có thể giàu lên nhưng nghèo đi về chuẩn mực, về lòng tự trọng, về trách nhiệm công dân và về khát vọng cống hiến.
Trên tinh thần đó, tôi đề nghị tập trung triển khai đồng bộ 05 nhiệm vụ trọng tâm sau đây:
Trước hết, phải xây dựng và lan tỏa hệ giá trị quốc gia, hệ giá trị văn hóa và chuẩn mực con người Việt Nam thời kỳ mới. Một đất nước muốn đi xa phải có “la bàn” về giá trị. Giá trị ấy phải kết tinh được truyền thống và khát vọng hiện đại, đủ mạnh để dẫn dắt hành vi xã hội, đủ rõ để phân biệt đúng- sai; tốt- xấu; thật-giả và đủ bền để chống lại sự lệch chuẩn, lai căng và sự thao túng trong môi trường số. Trong đó, cần nhấn mạnh những phẩm chất cốt lõi: yêu nước, thuần phong mỹ tục, kỷ cương, liêm chính, trách nhiệm, nhân ái, sáng tạo, khát vọng vươn lên. Quan trọng hơn, hệ giá trị không thể chỉ “viết trong văn bản”, mà phải được cụ thể hóa thành chương trình giáo dục, thành chuẩn mực công vụ, thành tiêu chí đánh giá văn minh cộng đồng và thành thước đo chất lượng phát triển.
Thứ hai, phải coi xây dựng môi trường văn hóa lành mạnh là nhiệm vụ mang tính nền tảng. Môi trường văn hóa phải thực sự là tổng hòa những chuẩn mực ứng xử, thái độ tôn trọng pháp luật, tôn trọng sự thật, tôn trọng nhân phẩm con người, tôn trọng lao động và sự cống hiến. Đặc biệt, trong kỷ nguyên số, môi trường văn hóa mở rộng sang không gian mạng, nơi thông tin lan truyền nhanh, cảm xúc bị kích động dễ dàng và độc hại có thể “đầu độc”, tạo mơ hồ trong nhận thức nếu thiếu sức đề kháng. Vì vậy, cần nâng cao năng lực “miễn dịch xã hội” trước tin giả, thông tin xấu độc và xây dựng văn hóa tranh luận văn minh, văn hóa ứng xử có trách nhiệm. Kiên quyết bài trừ bạo lực ngôn từ, xúc phạm nhân phẩm, gieo rắc hằn thù, chia rẽ và suy đồi.
Các đồng chí lãnh đạo Đảng, Nhà nước và các đại biểu dự hội nghị. Ảnh: Nhân DânThứ ba, đặt trọng tâm vào giáo dục và phát triển con người, coi đây là trục xuyên suốt của chấn hưng văn hóa. Nhà trường không chỉ dạy chữ, mà phải dạy làm người, dạy trách nhiệm công dân, dạy kỷ luật và năng lực sống. Gia đình không chỉ là nơi nuôi dưỡng vật chất, mà là nơi hình thành nhân cách, nền nếp và lòng tự trọng. Cộng đồng không chỉ tạo ra không gian sinh hoạt, mà phải tạo ra môi trường tôn vinh điều tốt, khuyến khích lao động, khuyến khích học tập và khuyến khích cống hiến. Chấn hưng văn hóa phải bắt đầu từ những điều gần gũi nhất: tôn trọng pháp luật, tôn trọng người khác, trung thực, tử tế, trách nhiệm và tinh thần phụng sự cộng đồng, “mình vì mọi người”. Mọi người đều phải có trách nhiệm với xã hội.
Thứ tư, phát triển công nghiệp văn hóa để văn hóa vừa là nền tảng tinh thần, vừa là nguồn lực kinh tế, vừa là sức mạnh mềm của quốc gia. Một nền văn hóa mạnh không chỉ được đo bằng chiều sâu truyền thống, mà còn bởi năng lực sáng tạo và năng lực sản xuất những sản phẩm văn hóa chất lượng cao, có sức lan tỏa và có thị trường. Phải thúc đẩy các ngành công nghiệp văn hóa phát triển theo hướng hiện đại, chuyên nghiệp, đẩy mạnh ứng dụng khoa học công nghệ, chuyển đổi số để tạo động lực bứt phá cho phát triển văn hóa. Đồng thời bảo vệ bản quyền, xây dựng hệ sinh thái đổi mới sáng tạo, thu hút nhân lực chất lượng cao. Làm được điều đó, văn hóa sẽ không chỉ “giữ gìn bản sắc”, mà còn “tạo ra giá trị mới”, đóng góp thiết thực cho tăng trưởng và hình ảnh quốc gia.
Thứ năm, xây dựng văn hóa trong hệ thống chính trị và coi đây là gốc của niềm tin xã hội. Văn hóa trong Đảng, trong bộ máy công quyền phải là văn hóa gương mẫu, nói đi đôi với làm, trọng danh dự, trọng kỷ luật và tận tụy phục vụ nhân dân. Mỗi cán bộ, đảng viên phải là một hạt nhân lan tỏa văn hóa liêm chính, chuẩn mực trong ứng xử, nghiêm túc trong thực thi nhiệm vụ, không né tránh, không đùn đẩy, không vô cảm. Không thể xây dựng văn hóa xã hội trong khi văn hóa công vụ còn hình thức, quan liêu, thiếu trách nhiệm. Càng không thể nói về kỷ cương xã hội khi kỷ luật thực thi ở một số nơi còn lỏng lẻo, hình thức. Niềm tin của nhân dân được tạo ra trước hết từ thái độ phục vụ, từ kỷ luật hành động và từ sự nêu gương của đội ngũ cán bộ.
Vì vậy, tôi đề nghị mỗi cấp ủy, tổ chức đảng phải xác định rõ thực trạng văn hóa của mình để tập trung giải quyết. Tránh làm dàn trải, tránh hình thức, tránh “làm cho có, làm cho xong”. Đặc biệt, phải coi nêu gương là phương thức lãnh đạo có sức thuyết phục cao nhất trong xây dựng văn hóa. Nêu gương không phải nói cho hay, mà là làm cho đúng. Nêu gương không phải vận động chung chung, mà là kỷ luật bản thân, kỷ luật tổ chức, kỷ luật thực thi. Ở đâu cán bộ gương mẫu, ở đó kỷ cương mạnh. Ở đâu kỷ cương mạnh, ở đó niềm tin xã hội được củng cố. Khi đó, mọi nhiệm vụ phát triển đều có nền tảng để bứt phá, vươn lên.
Kính thưa các đồng chí, kính thưa toàn thể nhân dân!
Hai Nghị quyết được quán triệt hôm nay không chỉ là hai nhóm nhiệm vụ song song, mà là một cấu trúc phát triển thống nhất, bổ trợ và nâng đỡ lẫn nhau, trong đó: Nghị quyết 79 tạo dựng nội lực vật chất để đất nước giữ vững ổn định, làm chủ các cân đối lớn và nâng cao năng lực tự chủ quốc gia. Nghị quyết 80 tạo dựng nội lực tinh thần để bồi đắp bản lĩnh, kỷ cương, niềm tin và sức mạnh nội sinh của dân tộc.
Điều quan trọng nhất, như tôi đã nhấn mạnh, là tổ chức thực hiện. Quán triệt Nghị quyết là để hành động, hành động là để tạo chuyển biến, chuyển biến là để nhân dân cảm nhận được trong đời sống hằng ngày, trong thực tế. Vì vậy, tôi đề nghị ngay sau Hội nghị này, các cấp ủy, tổ chức đảng, các bộ, ngành, địa phương khẩn trương xây dựng chương trình hành động, kế hoạch triển khai cụ thể, phân công rõ trách nhiệm cá nhân, nhất là trách nhiệm người đứng đầu. Kiên quyết chấn chỉnh tình trạng né tránh, đùn đẩy, làm hình thức.
Tôi tin tưởng rằng, với quyết tâm chính trị cao, với sự vào cuộc đồng bộ của cả hệ thống chính trị và toàn xã hội, với tinh thần đoàn kết, kỷ cương và khát vọng vươn lên, chúng ta sẽ đưa hai Nghị quyết nhanh chóng đi vào cuộc sống, tạo chuyển biến rõ nét, góp phần xây dựng một nước Việt Nam phát triển nhanh, bền vững, độc lập, tự chủ và tự cường trong giai đoạn mới.
Một lần nữa, chúc toàn thể hội nghị, toàn thể các đồng chí, đồng bào sức khỏe, hạnh phúc, thành công.
Xin trân trọng cảm ơn.
-
Đề xuất gần 30.000 tỷ đồng mở rộng cao tốc Châu Đốc – Cần Thơ – Sóc Trăng lên 6 làn xe
Trên cơ sở nghiên cứu, rà soát, UBND TP. Cần Thơ và UBND tỉnh An Giang đã có báo cáo gửi Bộ Xây dựng về phương án đầu tư mở rộng tuyến cao tốc Châu Đốc – Cần Thơ – Sóc Trăng.
Theo đề xuất, các dự án thành phần 2, 3, 4 đi qua địa bàn TP. Cần Thơ với tổng chiều dài hơn 132 km sẽ được nâng cấp từ quy mô 4 làn xe hạn chế, bề rộng nền đường 17 m, làn dừng khẩn cấp không liên tục, lên quy mô 6 làn xe hoàn chỉnh, bề rộng nền đường 32,25 m, bố trí 2 làn dừng khẩn cấp liên tục.
Tổng mức đầu tư sơ bộ đối với ba dự án thành phần này khoảng gần 18.600 tỷ đồng, trong đó chi phí xây dựng gần 14.000 tỷ đồng; chi phí quản lý dự án, tư vấn và chi phí khác gần 1.400 tỷ đồng; chi phí dự phòng khối lượng phát sinh hơn 1.500 tỷ đồng và dự phòng trượt giá gần 1.700 tỷ đồng.
Nếu được cấp có thẩm quyền chấp thuận, các dự án thành phần 2, 3, 4 sẽ hoàn tất thủ tục bổ sung, điều chỉnh trong quý II/2026 để triển khai đồng bộ với toàn tuyến.
Đối với dự án thành phần 1 qua địa bàn tỉnh An Giang, dài hơn 57 km, địa phương cũng đề xuất mở rộng lên quy mô 6 làn xe hoàn chỉnh. Theo phương án, nền và mặt đường sẽ mở rộng thêm 15,25 m về phía trái tuyến; toàn bộ 32 công trình cầu trên tuyến được mở rộng từ 17,5 m lên 32,5 m. Tổng mức đầu tư sơ bộ khoảng hơn 11.200 tỷ đồng.
Như vậy, tổng mức đầu tư sơ bộ cho phương án mở rộng toàn tuyến cao tốc Châu Đốc – Cần Thơ – Sóc Trăng lên quy mô 6 làn xe vào khoảng gần 30.000 tỷ đồng. Dự kiến, nếu được phê duyệt, dự án sẽ khởi công vào đầu năm 2027 và hoàn thành vào cuối năm 2029.
Hiện nay, dự án đầu tư xây dựng đường bộ cao tốc Châu Đốc – Cần Thơ – Sóc Trăng giai đoạn 1 có tổng chiều dài tuyến chính 57,014 km, trong đó đoạn qua An Giang dài 56,434 km, đoạn qua TP. Cần Thơ dài 0,58 km, với tổng mức đầu tư 13.526 tỷ đồng. Tuyến gồm 47,984 km đường và 33 cầu với tổng chiều dài 9,029 km; xây dựng 5 nút giao tại quốc lộ 91, ĐT 945, ĐT 941, Km38 và ĐT 943.
Theo thiết kế giai đoạn 1, tuyến được phân kỳ đầu tư với quy mô 4 làn xe, bề rộng nền đường 17 m.
Cao tốc Châu Đốc – Cần Thơ – Sóc Trăng được xác định là công trình giao thông trọng điểm của vùng Đồng bằng sông Cửu Long, giữ vai trò hoàn thiện mạng lưới cao tốc khu vực, kết nối các trục dọc và đáp ứng nhu cầu vận tải trên hành lang trục ngang quan trọng của vùng.
-Minh Kiệt
Đảm bảo vật liệu xây dựng cho các dự án phục vụ APEC 2027 tại Phú Quốc
Văn phòng Chính phủ vừa ban hành văn bản số 1602/VPCP-CN ngày 23/2/2026 truyền đạt ý kiến chỉ đạo của Phó Thủ tướng Trần Hồng Hà về tình hình cung cấp vật liệu cho các dự án phục vụ Hội nghị APEC 2027.
Theo đó, xét báo cáo của Bộ Nông nghiệp và Môi trường về tình hình cung cấp vật liệu cho các dự án phục vụ Hội nghị APEC 2027, Phó Thủ tướng Chính phủ Trần Hồng Hà giao Bộ Nông nghiệp và Môi trường, Bộ Xây dựng, Bộ Tài chính, UBND tỉnh An Giang căn cứ chức năng, nhiệm vụ được giao tiếp tục tăng cường các giải pháp quản lý, bình ổn giá vật liệu xây dựng theo chỉ đạo của Thủ tướng Chính phủ tại Công điện số 85/CĐ-TTg ngày 10/6/2025 và đúng quy định pháp luật.
Đồng thời chỉ đạo, hướng dẫn các cơ quan, tổ chức liên quan có phương án phù hợp nâng công suất hoạt động của cảng, tạo luồng xanh cho hoạt động vận chuyển vật liệu xây dựng đáp ứng nhu cầu triển khai các dự án phục vụ APEC 2027 tại Phú Quốc.
Bên cạnh đó, chỉ đạo các chủ đầu tư, nhà thầu thi công các dự án có phương án chủ động tập kết vật liệu về kho bãi để dự trữ cho những giai đoạn thi công cao điểm, không để tình trạng tăng nhu cầu đột biến dẫn đến vượt công suất, năng lực khai thác, vận chuyển khoáng sản, gây tác động tiêu cực đến môi trường.
Trước đó, tại cuộc họp rà soát tiến độ các dự án phục vụ APEC 2027 của tỉnh UBND An Giang vào cuối tháng 1/2026, theo báo cáo, đối với dự án khu tái định cư An Thới, địa phương đã hoàn thành đo đạc toàn bộ dự án, niêm yết dự thảo phương án bồi thường. Dự án tổng diện tích thu hồi là 23,8 7 ha, liên quan đến 423 hộ dân.
Đối với dự án đầu tư mở rộng Cảng hàng không quốc tế Phú Quốc, tổng diện tích cần giải phóng mặt bằng là 201,3 ha, liên quan đến 1.597 hộ dân. Hiện đã đo đạc được 69,9 ha. Riêng khu vực ưu tiên 52,7 ha đã đo đạc 34,3 ha. Dự kiến đến 28/2/2026 sẽ phê duyệt phương án bồi thường đối với diện tích đã đo đạc; phần diện tích còn lại trong khu ưu tiên sẽ hoàn tất phê duyệt vào 31/3/2026. Với 130,1 ha còn lại sẽ tiếp tục được triển khai trong thời gian tới.
Các dự án hạ tầng khác phục vụ Hội nghị APEC 2027 cũng đang được UBND đặc khu Phú Quốc tập trung chỉ đạo, triển khai công tác giải phóng mặt bằng với tinh thần khẩn trương, quyết liệt.
Tuy nhiên, địa phương cho biết vẫn còn một số khó khăn, vướng mắc. Tỷ lệ cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất trên địa bàn mới đạt khoảng 60%; một số khu vực trước đây là đất rừng phòng hộ, rừng đặc dụng đã được thu hồi, giao về địa phương quản lý nhưng chưa được đo đạc, lập bản đồ địa chính, gây khó khăn trong xác định chủ sử dụng đất khi thu hồi, kiểm kê. Ngoài ra, công tác giải phóng mặt bằng còn gặp khó khăn về nhân sự.
Diễn đàn Kinh tế Châu Á - Thái Bình Dương (APEC) 2027 tổ chức tại đặc khu Phú Quốc, tỉnh An Giang với chủ đề "Kết nối, xây dựng các nền kinh tế bao trùm và tự cường" sẽ là một sự kiện quan trọng, đánh dấu vai trò của Việt Nam trong khu vực và mang đến cơ hội quảng bá hình ảnh, vị thế quốc gia trên trường quốc tế. Đồng thời là cơ hội để Phú Quốc trở thành một trung tâm hợp tác kinh tế, xã hội và giao thương toàn cầu.
-Thanh Thủy
Nghệ An quyết tâm khởi công cao tốc Vinh – Thanh Thủy gần 24.000 tỷ vào dịp 30/4
Ngày 24/2, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Nghệ An Hoàng Phú Hiền đã chủ trì cuộc làm việc với các sở, ngành và đơn vị liên quan nhằm nghe báo cáo tình hình triển khai Dự án đầu tư xây dựng đường bộ cao tốc Vinh - Thanh Thủy.
Theo đó, tuyến cao tốc Vinh - Thanh Thủy có tổng chiều dài khoảng 60 km, đi qua địa bàn 9 xã của tỉnh Nghệ An bao gồm: Hưng Nguyên, Kim Liên, Đại Huệ, Vạn An, Nam Đàn, Xuân Lâm, Hoa Quân, Sơn Lâm và Kim Bảng.
Dự án có điểm đầu tại Km0+000, kết nối với tuyến cao tốc Bắc - Nam phía Đông (đoạn Diễn Châu - Bãi Vọt) tại khu vực nút giao Hưng Tây, thuộc địa phận huyện Hưng Nguyên, tỉnh Nghệ An; điểm cuối kết nối vào Khu kinh tế cửa khẩu Thanh Thủy.
Tổng mức đầu tư của dự án gần 24.000 tỷ đồng, dự kiến triển khai trong giai đoạn 2025-2029. Theo kế hoạch tại Thông báo Kết luận số 3 ngày 6/1/2026 của Chủ tịch UBND tỉnh Nghệ An, dự án phấn đấu khởi công trước ngày 30/4/2026.
Liên quan đến cơ sở pháp lý triển khai, Bộ Xây dựng đã trình Chính phủ ban hành Nghị quyết triển khai Nghị quyết số 225 ngày 11/12/2025 của Quốc hội về chủ trương đầu tư dự án. Tuy nhiên, hiện Thủ tướng Chính phủ đang yêu cầu rà soát, hoàn thiện lại nội dung Nghị quyết, dự kiến hoàn thành trước ngày 28/2/2026.
Để đảm bảo tiến độ khởi công theo kế hoạch, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Hoàng Phú Hiền yêu cầu Sở Xây dựng và Ban Quản lý dự án tỉnh chủ động bám sát các bộ, ngành Trung ương, khẩn trương hoàn thiện các thủ tục cần thiết, trình Thủ tướng Chính phủ ban hành Nghị quyết trước ngày 28/2/2026, quyết tâm khởi công dự án vào dịp 30/4.
Bên cạnh đó, lãnh đạo tỉnh Nghệ An cũng đề nghị Văn phòng UBND tỉnh sớm có văn bản chỉ đạo, giao Sở Nông nghiệp và Môi trường Nghệ An phối hợp với Sở Xây dựng, Ban Quản lý dự án và các địa phương rà soát, tìm kiếm và bổ sung các mỏ cát, mỏ vật liệu xây dựng, vị trí bãi thải phục vụ thi công; đồng thời rà soát lại công tác giải phóng mặt bằng tại các địa phương.
Ngoài ra, các đơn vị liên quan tiếp tục xem xét, tính toán kỹ từ biện pháp thi công đến giá vật liệu nhằm bảo đảm an toàn, chất lượng, tiến độ và hiệu quả đầu tư của dự án.
-Gia Huy
Dự kiến đề xuất phương án tăng lương tối thiểu mới vào giữa năm 2026
Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam đã ban hành kế hoạch tổ chức các hoạt động tham gia Hội đồng Tiền lương Quốc gia năm 2026, trong đó có đề cập đến thời điểm đề xuất phương án lương tối thiểu cho lần tăng tới.
Theo kế hoạch, việc xây dựng phương án, đề xuất của Tổng Liên đoàn về điều chỉnh mức lương tối thiểu dự kiến được thực hiện trong tháng 5, 6/2026.
Nội dung xây dựng kế hoạch và tổ chức khảo sát, đánh giá tình hình lao động, tiền lương, thu nhập, chi tiêu và đời sống của người lao động trong các doanh nghiệp năm 2025 sẽ được thực hiện trước đó, từ tháng 2-5/2026.
Việc xây dựng báo cáo tình hình lao động, tiền lương, thu nhập, chi tiêu và đời sống của người lao động năm 2025; xây dựng phương án, đề xuất của Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam về điều chỉnh mức lương tối thiểu theo tháng và theo giờ, phục vụ việc đàm phán tiền lương tối thiểu năm 2026 được thực hiện trong tháng 5 và tháng 6/2026.
Các nội dung này sẽ do Ban Quan hệ Lao động chủ trì, Ban Công tác Công đoàn, Công đoàn cấp tỉnh, ngành phối hợp.
Nội dung tham gia các phiên họp chính thức của Hội đồng Tiền lương Quốc gia; tổ chức lấy ý kiến trong hệ thống công đoàn sẽ được thực hiện từ tháng 2 - 9/2026 (theo Chương trình của Hội đồng Tiền lương Quốc gia).
Các hoạt động thông tin, tuyên truyền về tiền lương tối thiểu, hoạt động và kết quả làm việc của Hội đồng Tiền lương Quốc gia và hoạt động của Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam sẽ được thực hiện thường xuyên trong năm 2026.
Trước đó, trên cơ sở kiến nghị của Hội đồng Tiền lương Quốc gia, ngày 10/11/2025, Chính phủ đã ban hành Nghị định số 293/2025/NĐ-CP quy định mức lương tối thiểu đối với người lao động làm việc theo hợp đồng lao động, có hiệu lực từ ngày 1/1/2026, thay thế Nghị định số 74/2024/NĐ-CP.
Theo Nghị định 293, mức lương tối thiểu vùng tăng 7,2% và cao hơn các mức điều chỉnh những năm gần đây. Cụ thể, năm 2024 điều chỉnh với mức 6%.
Mức mức lương tối thiểu tháng tại 4 vùng từ ngày 1/1/2026 được quy định như sau: Vùng I tăng 350.000 đồng, từ 4.960.000 đồng/tháng lên 5.310.000 đồng/tháng; Vùng II tăng 320.000 đồng, từ 4.410.000 đồng/tháng lên 4.730.000 đồng/tháng; Vùng III tăng 280.000 đồng, từ 3.860.000 đồng/tháng lên 4.140.000 đồng/tháng; Vùng IV tăng 250.000 đồng, từ 3.450.000 đồng/tháng lên 3.700.000 đồng/tháng.
Mức lương tối thiểu theo giờ tại vùng I tăng từ 23.800 đồng/giờ lên 25.500 đồng/giờ, vùng II từ 21.200 đồng/giờ lên 22.700 đồng/giờ, vùng III từ 18.600 đồng/giờ lên 20.000 đồng/giờ, vùng IV từ 16.600 đồng/giờ lên 17.800 đồng/giờ.
Mức lương tối thiểu vùng áp dụng từ ngày 1/1/2026.Theo Cục trưởng Cục Tiền lương và Bảo hiểm xã hội (Bộ Nội vụ) Phạm Trường Giang, trên cơ sở Chính phủ ban hành Nghị định sớm, từ tháng 11/2025, nên có một thời gian dài để doanh nghiệp chuẩn bị cũng như tạo tâm lý phấn khởi cho người lao động.
Đối với doanh nghiệp, mức tăng hợp lý, lộ trình phù hợp đã tạo điều kiện giúp doanh nghiệp và người lao động gắn bó. Đây là cơ sở, điều kiện để tăng năng suất lao động trong thời gian vừa qua, tạo xung lực quan trọng, lớn để giúp tăng trưởng kinh tế trên hai con số trong năm 2026 và những năm tiếp theo.
-Nhật Dương
Phú Thọ: Phấn đấu hoàn thành dự án xây dựng cầu sông Lô mới trong đầu năm 2027
Ngày 24/2, UBND tỉnh Phú Thọ tổ chức hội nghị giao ban dưới sự chủ trì của Chủ tịch UBND tỉnh Trần Duy Đông, nghe và cho ý kiến về phương án đầu tư xây dựng cầu sông Lô mới tại địa bàn xã Đoan Hùng.
Theo báo cáo của Sở Xây dựng, cầu sông Lô hiện hữu đã hư hỏng nghiêm trọng, cần sớm khắc phục để bảo đảm an toàn giao thông và đáp ứng nhu cầu đi lại của người dân. Trên cơ sở đó, tỉnh đề xuất xây dựng cầu mới với tầm nhìn dài hạn hàng trăm năm, phù hợp quy hoạch điều chỉnh, bảo đảm kết nối các tuyến giao thông huyết mạch hướng về Hà Nội.
Phương án đề xuất là xây dựng cầu trên trục chính qua Cụm công nghiệp Sóc Đăng, cách vị trí cầu cũ khoảng 2,4 km về phía hạ lưu. Tổng mức đầu tư dự kiến hơn 1.000 tỷ đồng từ ngân sách nhà nước, thời gian thi công khoảng 1 năm kể từ ngày 1/3/2026.
Kết luận hội nghị, Chủ tịch UBND tỉnh Trần Duy Đông khẳng định việc đầu tư cầu sông Lô mới là yêu cầu cấp thiết, đáp ứng yêu cầu phát triển kinh tế - xã hội và bảo đảm an toàn cho người dân. Lãnh đạo tỉnh cơ bản thống nhất với phương án của Sở Xây dựng, đồng thời yêu cầu các sở, ngành tiếp tục rà soát, bổ sung đánh giá lưu lượng giao thông hiện tại và dự báo tăng trưởng; tính toán kỹ nguồn vốn, hoàn thiện đầy đủ thủ tục pháp lý, bám sát chỉ đạo của Thủ tướng Chính phủ.
Trước đó, tại Thông báo số 81/TB-VPCP, Văn phòng Chính phủ nêu kết luận của Thủ tướng Chính phủ Phạm Minh Chính về việc khắc phục hư hỏng cầu sông Lô. Thủ tướng đánh giá cầu bị hư hỏng nghiêm trọng nhưng tiến độ xử lý còn chậm, yêu cầu khẩn trương khắc phục theo tinh thần “không lãng phí một ngày, không chậm trễ một tuần, không bỏ lỡ cơ hội trong một tháng, không để bị động cả năm”.
Thủ tướng yêu cầu hoàn tất kết luận giám định trong tháng 2/2026, xử lý nghiêm các vi phạm liên quan theo đúng quy định pháp luật; việc quản lý, sử dụng cầu cũ phải dựa trên cơ sở khoa học, tuyệt đối đặt an toàn tính mạng, tài sản của nhân dân lên trên hết.
Về đầu tư cầu mới, Thủ tướng đồng ý về nguyên tắc với kiến nghị của UBND tỉnh Phú Thọ, cho phép triển khai theo trình tự công trình khẩn cấp, đúng quy định Luật Đầu tư công. Tỉnh được giao hoàn thành giải phóng mặt bằng trong 1 tháng, thi công trong khoảng 1 năm kể từ ngày 1/3/2026 và phấn đấu khánh thành trước Tết năm 2027, trên tinh thần “địa phương quyết, địa phương làm, địa phương chịu trách nhiệm”.
Theo yêu cầu, cầu mới phải bảo đảm yêu cầu kỹ - mỹ thuật, chất lượng, có tầm nhìn dài hạn, tính đến yếu tố biến đổi khí hậu, thời tiết cực đoan; quy mô tối thiểu tương đương cầu Phong Châu, đặc biệt về mặt cắt ngang. Ngân sách trung ương hỗ trợ phần xây lắp, tỉnh Phú Thọ bố trí kinh phí giải phóng mặt bằng và đường dẫn; Bộ Tài chính hướng dẫn thực hiện theo đúng quy trình.
Dự án cầu sông Lô và cứng hóa mặt đê tả sông Lô được phê duyệt năm 2008 với tổng mức đầu tư 320 tỷ đồng; trong đó phần cầu 231 tỷ đồng; đưa vào khai thác từ tháng 11/2015 và hết bảo hành tháng 1/2018. Kết quả khảo sát cho thấy dầm và trụ cầu không phát hiện bất thường, song một số mẫu bê tông khoan rút lõi tại bệ trụ và cọc khoan nhồi không đạt yêu cầu thiết kế. Công an tỉnh đã khởi tố vụ án “Vi phạm quy định về xây dựng gây hậu quả nghiêm trọng” theo khoản 3 Điều 298 Bộ luật Hình sự.
-Đan Tiên
7 mũi nhọn chiến lược: Động lực bứt phá của siêu đô thị TP.Hồ Chí Minh
Tại hội thảo trực tuyến “Nhận diện các ngành tăng trưởng cao và cơ hội cho doanh nghiệp” mới đây, các chuyên gia khẳng định việc làm chủ những động lực công nghệ và dịch vụ cao cấp này chính là chìa khóa để TP.Hồ Chí Minh giải bài toán "hóa rồng" trong bối cảnh chịu áp lực lớn từ một siêu đô thị đang quá tải.
Theo ông Đỗ Thiên Anh Tuấn, Trường Chính sách công và Quản lý Fulbright, sau khi tích hợp với các khu vực lân cận, TP.Hồ Chí Minh đã thực sự trở thành một nền kinh tế dịch vụ điển hình với tỷ trọng ngành này chiếm tới 60 - 65% GRDP.
Đáng chú ý, sức mạnh của Thành phố còn được khẳng định qua chỉ số thương số vị trí (LQ) cho thấy lợi thế cạnh tranh vượt trội so với bình quân cả nước. Điển hình như vận tải, có hệ số LQ rất cao (1,66), khẳng định vị thế mũi nhọn chiến lược; thương mại chiếm khoảng 1/4 quy mô cả nước với hệ số LQ đạt 1,3; công nghiệp sau quá trình sáp nhập, tỷ trọng công nghiệp đã khôi phục ở mức hơn 36%, nhỉnh hơn mức bình quân 34% của cả nước.
Bà Trương Tuyết Hà, Phó trưởng phòng Nghiên cứu Phát triển Kinh tế, Viện Nghiên cứu Phát triển TP.Hồ Chí Minh bổ sung thêm rằng tốc độ tăng trưởng GRDP năm 2025 của Thành phố đạt khoảng 8,3%. Trong đó, ngành lưu trú tăng trưởng ấn tượng 12,5% và vận tải đạt 11,44%, đóng vai trò dẫn dắt khu vực dịch vụ.
"7 NGÀNH TRỤ CỘT" CÓ TIỀM NĂNG TĂNG TRƯỞNG
Nhìn về giai đoạn 2026 - 2030, ông Đỗ Thiên Anh Tuấn nhận diện 5 động lực quốc tế lớn để TP.Hồ Chí Minh bứt phá, gồm: Chuyển đổi số (AI), tái cấu trúc chuỗi cung ứng toàn cầu, tăng trưởng xanh (ESG), già hóa dân số và sự bùng nổ của khu vực dịch vụ.
Từ những động lực này, ông Tuấn đưa ra 7 nhóm ngành tiềm năng mà doanh nghiệp có thể nắm bắt cơ hội để phát triển.
Thứ nhất: Tài chính - ngân hàng – Fintech. Với hạt nhân là Trung tâm Tài chính Quốc tế Việt Nam (VIFC) vừa khánh thành, TP.Hồ Chí Minh kỳ vọng thu hút các định chế tài chính hàng đầu thế giới.
Thứ 2: Kinh tế số. Mục tiêu đóng góp 40% GRDP vào năm 2030. Động lực đến từ AI, dữ liệu, số hóa chính quyền và doanh nghiệp, thương mại điện tử (E-commerce). Các phân khúc tăng trưởng nhanh gồm: trung tâm dữ liệu (Data Center), điện toán đám mây (Cloud), an ninh mạng. Điều này đòi hỏi đầu tư lớn vào hạ tầng số và năng lượng sạch (ví dụ dự án Data Center tại Củ Chi cần khoảng 2.500 MW điện).
Thứ 3: Vi mạch bán dẫn và điện tử thế hệ mới. Ông Tuấn cho rằng Việt Nam chọn bán dẫn là ngành chiến lược và TP.Hồ Chí Minh sẽ đi đầu. Mục tiêu đào tạo 39.000 nhân lực trình độ đại học trở lên cho ngành này đến năm 2030. Tập trung vào các khâu ATP (lắp ráp, kiểm định, đóng gói), thiết kế chip, điện tử thông minh và IoT.
Thứ 4: Sản xuất công nghệ cao và công nghệ sinh học. Chuyển đổi sang các ngành công nghệ cao, giảm phát thải carbon, thu hút các dự án tại Khu công nghệ cao (SHTP). Các mảng tiềm năng gồm: tự động hóa, robot, vật liệu mới, công nghệ môi trường, kinh tế tuần hoàn.
Thứ 5: Logistics và cảng biển. Hình thành "siêu cảng" Cái Mép - Thị Vải kết hợp cảng Cần Giờ và Khu thương mại tự do (FTZ) Cái Mép Hạ. Mô hình này cần kết nối với các trung tâm công nghiệp, đô thị và sân bay Long Thành.
Thứ 6: Dịch vụ cao cấp, công nghiệp văn hóa, nội dung số.
Thứ 7: Du lịch đô thị và y tế chất lượng cao.
THÁCH THỨC TỪ “CHIẾC ÁO” SIÊU ĐÔ THỊ
Dù sở hữu tiềm năng lớn, song lộ trình tăng trưởng năm 2026 vẫn đối mặt với không ít rào cản. Ông Lê Phụng Hào, Chủ tịch Global AAA Consulting chỉ ra rằng cộng đồng kinh doanh vẫn giữ vai trò đầu tàu khi đóng góp tới 23,11% GDP cả nước năm 2025. Tuy nhiên, khi TP.Hồ Chí Minh trở thành một "siêu đô thị", doanh nghiệp đang phải đối mặt với không ít "cơn đau đầu" mới.
Cụ thể, đó là độ vênh thể chế. Sự xung đột giữa các quy định cũ và mới sau sáp nhập tạo ra rào cản pháp lý. Cùng với đó, hạ tầng quá tải, chi phí logistics vẫn ở mức cao do các tuyến huyết mạch như Quốc lộ 51 hay cao tốc TP.Hồ Chí Minh - Long Thành thường xuyên ùn tắc.
Mặt khác là sự cạnh tranh nhân tài. Khi có sự xuất hiện của các "đại bàng" quốc tế, việc cạnh tranh và thu hút nhân lực là áp lực rất lớn đối với doanh nghiệp nhỏ và vừa. Đặc biệt là các rào cản chuyển đổi xanh (CBAM, ESG) khiến doanh nghiệp có nguy cơ bị loại khỏi chuỗi cung ứng nếu không kịp thích nghi.
Ngoài ra là cạnh tranh với các siêu đô thị trong khu vực. Ông Hào cho rằng khi định vị là siêu đô thị, chúng ta phải cạnh tranh sòng phẳng với các thành phố lớn trên thế giới. Hiện tại, chi phí logistics vẫn còn cao do kết nối nội vùng khó khăn. Nếu không có cơ chế tháo gỡ chính sách kịp thời, năm 2026 vẫn sẽ còn nhiều thách thức.
Bà Trương Tuyết Hà cũng lo ngại khi hiện vẫn tồn tại những khó khăn do nguy cơ quá tải hạ tầng khi dân số cao và lưu lượng hàng hóa gia tăng mạnh. Một số tuyến đường huyết mạch như Quốc lộ 51, cao tốc TP.Hồ Chí Minh - Long Thành - Dầu Giây, Mỹ Phước - Tân Vạn thường xuyên xảy ra tình trạng kẹt xe, ùn tắc, đặc biệt là tại các cửa ngõ cảng biển lớn như Cát Lái, Hiệp Phước, Phú Hữu.
Bên cạnh đó, việc mở rộng các khu vực này cũng gây áp lực về môi trường và khí thải nhà kính. Đây là những vấn đề cần được giải quyết để phát huy tối đa tiềm năng, đặc biệt là khi Cảng trung chuyển quốc tế Cần Giờ và Khu thương mại tự do gắn với cảng biển Cái Mép - Thị Vải đi vào vận hành.
Song các ý kiến đều nhìn nhận năm 2026 cơ hội và thách thức để TP.Hồ Chí Minh tăng trưởng sẽ đan xen. Tuy nhiên, cơ hội sẽ rất lớn, đặc biệt là từ các cơ chế chính sách đặc thù cho thành phố, việc hình thành trung tâm tài chính và phát triển cơ sở hạ tầng là những đòn bẩy để Thành phố phát huy tối đa tiềm năng.
Viện Sáng kiến Việt Nam-Vũ Khuê
Rung lắc cường độ cao, thanh khoản tiếp tục tăng mạnh
VIC giảm 3,99%, VHM giảm 3,78% đang là hai trụ ảnh hưởng bất lợi nhất tới VN-Index khi lấy đi hơn 13 điểm, khiến chỉ số giảm 5,21 điểm so với tham chiếu, tương đương -0,28%. Ảnh hưởng đã có thể lớn hơn nhiều nếu không có sự cân bằng từ nhiều cổ phiếu khác.
Nhóm ngân hàng sáng nay khá mạnh ở nhiều blue-chips: VCB tăng 1,08%, BID tăng 0,92%, CTG tăng 1,18%, MBB tăng 2,3%, STB tăng 6,78%, ACB tăng 1,46%. Ngoài ra GAS tăng 3,08%, HPG tăng 4,59%, GVR tăng 6,59%, VNM tăng 2,71% là những cổ phiếu khác góp phần cân bằng lại. VN30-Index nhờ đó vẫn đang tăng 0,05% và có ưu thế vượt trội: 17 mã xanh/10 mã đỏ.
Như vậy VN-Index đang chủ đạo bị kiềm chế bởi nhóm Vin, bao gồm cả VPL giảm 2,99%, cùng FPT giảm 2,81% và MCH giảm 3,69%. Khả năng giữ nhịp của số lớn blue-chips là “cứu cánh” lúc này vì cả VIC lẫn VHM vừa có nhịp bật hồi khá mạnh và đang bị chốt lời. Thanh khoản rổ VN30 sáng nay tăng vọt 52% so với sáng hôm qua, đạt 14.638 tỷ đồng, mức cao nhất kể từ tuần cuối tháng 8/2025. Rổ này đang chiếm tới 70% tổng giá trị khớp lệnh sàn HoSE. Điểm tốt là độ rộng của rổ vẫn nghiêng về phía tăng với đa số cổ phiếu được đẩy giá lên khá cao so với mức thấp nhất trong ngày. Như vậy dòng tiền đang hoạt động mạnh mẽ trong nhóm cổ phiếu này.
Phần còn lại của thị trường thì không được tốt như vậy. Độ rộng VN-Index chốt phiên sáng khá kém với 133 mã tăng/174 mã giảm. Quan sát cho thấy độ rộng xấu đi theo thời gian: Lúc 9h30 có 123 mã tăng/112 mã giảm, đến 10h30 là 143 mã tăng/152 mã giảm. Khi nhìn vào thanh khoản, giao dịch của nhóm VN30 tăng 5.013 tỷ đồng thì toàn sàn HoSE chỉ tăng 4.306 tỷ đồng. Như vậy nhóm cổ phiếu ngoài rổ VN30 đang giảm thanh khoản. Kết hợp với diễn biến giá yếu đi thì đang có hiện tượng giảm mua.
Diễn biến chỉ số VN-Index sáng nay.Điểm tốt là sức ép bán vùng đỏ cũng không quá lớn. Chỉ riêng nhóm Vin và FPT đã chiếm phần áp đảo. FPT khớp gần 2.759 tỷ đồng và VIC, VHM, VPL, VRE khớp khoảng 898,4 tỷ đồng nữa. Khi trừ đi các cổ phiếu này thì toàn bộ 169 cổ phiếu đỏ còn lại chỉ chiếm 21% thanh khoản sàn HoSE. Ngược lại số tăng giá tuy ít hơn nhưng gần 58% tổng giao dịch.
Thực tế không nhiều cổ phiếu giảm giá mạnh đang chịu sức ép thực sự đáng kể. GEX giảm 2,73% với 209,2 tỷ đồng; EIB giảm 1,03% với 195,4 tỷ; PNJ giảm 3,98% với 142,9 tỷ; DXG giảm 1,56% với 122,2 tỷ; PDR giảm 1,45% với 86,2 tỷ… là các mã đáng chú ý nhất. Hiện bên mua đang “nhường sân” cho bên bán chốt lời. Do đó thanh khoản yếu sẽ là một tín hiệu tích cực, cho thấy nhu cầu ngắn hạn không quá lớn.
Ở phía tăng, 72 cổ phiếu tăng vượt 1% trong đó 20 mã thanh khoản cỡ trăm tỷ đồng. HPG và STB thu hút dòng tiền ấn tượng nhất với giao dịch 2.755,8 tỷ đồng và 1.096,2 tỷ. Nhóm ngân hàng, dầu khí chiếm nhiều vị trí trong nhóm này. Ngoài ra có thể kể tới GVR tăng 6,59% với 361,6 tỷ; GEL tăng 2,1% với 234,5 tỷ; POW tăng 1,8% với 161,2 tỷ; KBC tăng 3% với 159,4 tỷ; NKG tăng 2,83% với 142,1 tỷ…
Nhà đầu tư nước ngoài sáng nay gây bất ngờ với mức bán ròng đột biến 1.088,9 tỷ đồng trên sàn HoSE. Đây là mức bán ròng lớn nhất 8 phiên sáng gần nhất. Dù vậy vẫn là FPT chiếm vị trí đầu bảng với -1.621,6 tỷ đồng. Chỉ vài mã khác đáng kể như VCB -90,2 tỷ, SSI -47,3 tỷ, DGW -47 tỷ. Phía mua ròng có HPG +1.100 tỷ, GVR +157,1 tỷ, BSR +54,4 tỷ.
Hoạt động chốt lời ngắn hạn vẫn đang được kỳ vọng xuất hiện, giải tỏa bớt áp lực lợi nhuận tích lũy của nhịp tăng trước và sau Tết. Tác động của nhóm Vin và vài trụ khác lẽ ra đã có thể tạo hiệu ứng tốt hơn nếu dòng tiền không vào đẩy giá mạnh ở cổ phiếu ngân hàng, dầu khí.
-Kim Phong
Mỹ dự kiến áp thuế quan 126% lên tấm pin năng lượng mặt trời Ấn Độ
Theo một thông cáo vào ngày thứ Ba (24/2), Bộ Thương mại Mỹ kết luận sơ bộ rằng các doanh nghiệp sản xuất thiết bị điện mặt trời tại Ấn Độ được hưởng trợ cấp mà phía Mỹ cho là không công bằng. Cơ quan này xác định biên độ trợ cấp sơ bộ ở mức khoảng 126%.
Với tấm pin năng lượng mặt trời Indonesia, mức trợ cấp được xác định trong khoảng 86%-143%, còn Lào là 81%.
Thông thường, Bộ Thương mại Mỹ sẽ dựa trên các mức trợ cấp sơ bộ này để tính thuế quan đối với hàng nhập khẩu liên quan.
Việc tăng thuế quan có thể giúp các nhà sản xuất tấm pin điện mặt trời tại Mỹ cải thiện sức cạnh tranh, nhưng đồng thời cũng có nguy cơ đẩy chi phí điện mặt trời lên cao hơn đối với người tiêu dùng Mỹ.
Tuy nhiên, kết luận trên có thể khiến ngành điện mặt trời Mỹ chịu thêm áp lực về chi phí và đối mặt rủi ro chính sách lớn hơn, trong bối cảnh lĩnh vực này vốn đã gặp nhiều khó khăn.
Dù điện mặt trời chiếm 72% tổng công suất điện bổ sung của Mỹ trong 11 tháng đầu năm 2025, chính quyền Tổng thống Mỹ Donald Trump vẫn liên tiếp có các động thái làm chậm đà tăng trưởng của ngành này, đồng thời ưu tiên các nhiên liệu hóa thạch như khí tự nhiên.
Theo dữ liệu từ BloombergNEF, bộ phận nghiên cứu năng lượng mới của hãng tin Bloomberg, Ấn Độ, Indonesia và Lào chiếm 57% lượng mô-đun điện mặt trời nhập khẩu vào Mỹ trong nửa đầu năm 2025.
Trước đó, nhiều doanh nghiệp đã chuyển hoạt động sản xuất sang 3 nước này sau khi Mỹ áp thuế quan cao với tấm năng lượng mặt trời từ 4 quốc gia Đông Nam Á gồm Campuchia, Malaysia, Thái Lan và Việt Nam - nhóm từng chiếm phần lớn lượng mô-đun điện mặt trời nhập khẩu vào Mỹ.
Kết luận trên được đưa ra sau cuộc điều tra do Bộ Thương mại Mỹ tiến hành theo đơn kiến nghị của Liên minh Vì ngành sản xuất và thương mại điện mặt trời Mỹ (AASMT), một tổ chức đại diện cho quyền lợi của các nhà sản xuất điện mặt trời tại Mỹ. AASMT cho rằng cuộc điều tra là cần thiết để bảo vệ năng lực sản xuất trong nước.
“Kết luận hôm nay là một bước quan trọng để khôi phục cạnh tranh công bằng trên thị trường điện mặt trời Mỹ. Các nhà sản xuất trong nước đang đầu tư hàng tỷ USD nhằm khôi phục năng lực sản xuất và tạo thêm việc làm thu nhập tốt. Tuy nhiên, những khoản đầu tư này sẽ khó phát huy hiệu quả nếu hàng nhập khẩu được trợ cấp không công bằng tiếp tục làm méo mó thị trường”, ông Tim Brightbill, đồng Chủ tịch bộ phận thương mại quốc tế của hãng luật Wiley Rein và là luật sư chính đại diện cho AASMT, phát biểu trong một thông cáo ngày 24/2.
Các mức thuế quan được dự kiến áp lên tấm pin điện mặt trời nhập khẩu từ Ấn Độ, Indonesia và Lào là biện pháp riêng, khác với thuế quan toàn cầu 10% của chính quyền ông Trump bắt đầu có hiệu lực từ ngày 24/2.
Tuần trước, sau khi Tòa án Tối cao Mỹ bác bỏ chính sách thuế quan đối ứng, ông Trump nhanh chóng ban hành mức thuế quan toàn cầu 10% và cho biết mức này có thể được nâng lên 15%.
Hồi đầu tháng 2, chính quyền ông Trump cũng đạt thỏa thuận thương mại song phương với Ấn Độ nhằm giảm căng thẳng kinh tế giữa hai nước.
Theo dữ liệu từ Bộ Thương mại Mỹ, kim ngạch nhập khẩu tấm pin điện mặt trời từ Ấn Độ vào Mỹ đạt 792,6 triệu USD trong năm 2024, cao gấp hơn 9 lần so với năm 2022.
Trong báo cáo công bố ngày 24/2, ông Vikram Bagri, nhà phân tích của ngân hàng Citi, nhận định các mức thuế quan mới ở mức tương đối cao đối với tấm pin điện mặt trời có thể khiến các nhà sản xuất Ấn Độ gần như mất khả năng tiếp cận thị trường Mỹ.
-Đức Anh
Đầu năm, bán lẻ thời trang toàn cầu đã đối mặt với khó khăn
Theo tờ WSJ, thương hiệu thời trang trẻ em Carter's đang tăng tốc giảm giá, xả kho tại nhiều cửa hàng lên tới 75%. Song song với đó là tái cấu trúc hệ thống bán lẻ vật lý nhằm thích ứng với sự thay đổi hành vi tiêu dùng và áp lực kinh tế kéo dài tại Mỹ.
Trong các báo cáo gần đây, Carter’s ghi nhận doanh thu giảm do người tiêu dùng Mỹ tiếp tục thắt chặt chi tiêu. Các gia đình trẻ, nhóm khách hàng cốt lõi, đang chịu tác động mạnh từ lạm phát, lãi suất vay mua nhà cao và chi phí sinh hoạt tăng. Lưu lượng khách tại các trung tâm thương mại truyền thống tiếp tục đi xuống, trong khi chi phí thuê mặt bằng và nhân công vẫn ở mức cao, khiến nhiều cửa hàng không còn đạt hiệu quả như trước.
Câu chuyện của Carter’s phản ánh bức tranh rộng lớn hơn của ngành bán lẻ Mỹ. Tờ WSJ nhận định rằng năm 2026 sẽ tiếp tục chứng kiến làn sóng đóng cửa cửa hàng trên diện rộng, khi các chuỗi bán lẻ từ thời trang, đồ gia dụng đến hàng tiêu dùng nhanh buộc phải tinh gọn mạng lưới. Môi trường cạnh tranh ngày càng khốc liệt khi các thương hiệu giá rẻ và nền tảng thương mại điện tử xuyên biên giới đang ngày càng gia tăng sức ảnh hưởng.
Carter’s ghi nhận doanh thu giảm do người tiêu dùng Mỹ tiếp tục thắt chặt chi tiêu.Trước đó, chuỗi bán lẻ thời trang nữ Francesca’s - từng là cái tên quen thuộc trong các trung tâm thương mại tại Mỹ - cũng đã nộp đơn xin bảo hộ phá sản. Động thái này đánh dấu lần sụp đổ tiếp theo của một thương hiệu bán lẻ truyền thống trước làn sóng suy thoái kéo dài của ngành.
Theo Reuters, Tiger Group, SB360 Capital Partners và GA Group - các đơn vị cố vấn được chỉ định - đã bắt đầu triển khai các chương trình thanh lý cửa hàng trên toàn bộ hệ thống Francesca’s. Ông Michael McGrail từ Tiger Group cho biết, người mua sắm sẽ được hưởng mức giảm giá từ 25% đến 40% cho tất cả các nhóm sản phẩm, đồng thời hàng hóa mới vẫn sẽ tiếp tục được đưa về cửa hàng trong thời gian thanh lý.
Francesca’s được thành lập năm 1999 và từng phát triển nhanh chóng trong giai đoạn bùng nổ của mô hình cửa hàng boutique tại các trung tâm thương mại Mỹ. Ở thời kỳ đỉnh cao, chuỗi này vận hành hàng trăm cửa hàng trên khắp nước Mỹ, phục vụ phân khúc khách hàng nữ trẻ tuổi với mô hình cửa hàng nhỏ, sản phẩm thay đổi liên tục và trải nghiệm mua sắm mang tính “khám phá”.
Tuy nhiên, mô hình từng giúp Francesca’s thành công lại trở thành gánh nặng khi lưu lượng khách tới trung tâm thương mại sụt giảm mạnh sau đại dịch. Reuters dẫn các hồ sơ phá sản cho thấy Francesca’s gặp khó khăn trong việc duy trì lợi nhuận tại các cửa hàng vật lý, trong khi chuyển đổi sang bán hàng trực tuyến không đủ nhanh và không đủ mạnh để bù đắp doanh số mất đi.
Chuỗi bán lẻ thời trang nữ Francesca’s cũng đã nộp đơn xin bảo hộ phá sản.Các chuyên gia bán lẻ nhận định, Francesca’s là ví dụ điển hình cho “cuộc khủng hoảng âm ỉ” của bán lẻ trung cấp tại Mỹ: không đủ rẻ để cạnh tranh với fast fashion, nhưng cũng không đủ khác biệt để giữ chân khách hàng trung thành trong bối cảnh mua sắm trực tuyến lên ngôi.
Tương tự, đơn vị vận hành hệ thống cửa hàng của Eddie Bauer tại Mỹ và Canada vừa chính thức nộp đơn xin bảo hộ phá sản, với lý do doanh số sụt giảm và các vấn đề không thể tháo gỡ trong chuỗi cung ứng. Công ty nộp đơn theo Chương 11 (Chapter 11) tại Tòa án Quận New Jersey, cho biết đang tìm kiếm phương án bán một phần hoặc toàn bộ khoảng 220 cửa hàng Eddie Bauer tại Mỹ và Canada.
Eddie Bauer, có trụ sở tại bang Washington, cho biết doanh số từng tăng mạnh sau đại dịch Covid-19, khi người tiêu dùng có xu hướng dành nhiều thời gian hơn cho các hoạt động ngoài trời. Tuy nhiên, sự thay đổi trong thị hiếu, gia tăng lạm phát và mức thuế quan cao hơn đã làm xói mòn biên lợi nhuận, cuối cùng ảnh hưởng tiêu cực đến kết quả kinh doanh của công ty.
Eddie Bauer là thương hiệu đồ thể thao nổi tiếng với áo khoác lông ngỗng và trang phục dã ngoại, được thành lập bởi một doanh nhân cùng tên. Tính đến năm 2002, công ty sở hữu khoảng 500 cửa hàng quần áo tại Mỹ, Đức và Nhật Bản. Hãng cũng hợp tác với nhiều nhãn thời trang khác như Buck Mason và Homme Femme, nhằm kết hợp phong cách ngoài trời với thời trang đường phố thường ngày.
220 cửa hàng thời trang Eddie Bauer tại Mỹ và Canada sẽ đóng cửa.Hiện nhiều nhà bán lẻ tại Mỹ cũng đang trải qua giai đoạn biến động mạnh. Không ít doanh nghiệp đã thu hẹp hoạt động để tập trung vào các mảng kinh doanh hiệu quả hơn, trong lúc đối mặt với bất ổn toàn cầu và chuỗi cung ứng gián đoạn.
Đầu năm nay, Amazon cho biết sẽ đóng cửa các cửa hàng vật lý và tập trung mở rộng mảng giao thực phẩm cũng như chuỗi siêu thị Whole Foods Market. Trong khi đó, Saks Global, tập đoàn bách hóa cao cấp lớn nhất nước Mỹ, công ty mẹ của Saks Fifth Avenue, Neiman Marcus và Bergdorf Goodman, cũng đã nộp đơn xin bảo hộ phá sản vào tháng Một.
Andrew Rosen, người sáng lập Theory và hiện là nhà đầu tư kiêm cố vấn cho các thương hiệu như Alice Olivia, Veronica Beard và Rag Bone, cho biết theo quan điểm của ông, không gì có thể thay thế được mô hình cửa hàng tổng hợp nơi khách hàng có thể tiếp cận với nhiều thương hiệu khác nhau dưới một mái nhà và “nhìn, cảm nhận và chạm vào mọi thứ”. Nhưng để tồn tại, những cửa hàng còn lại sẽ phải thay đổi.
Nước Mỹ nên tham khảo các mô hình tại châu Âu, nơi các cửa hàng bách hóa giống như những điểm thu hút khách du lịch ở các trung tâm đô thị lớn hơn là các chuỗi trung tâm giao dịch. Có thể lấy ví dụ với Harrods và Selfridges ở London, Bon Marché và Printemps ở Paris và Rinascente ở Milan. Ý tưởng là mua sắm như một hình thức giải trí, với các triển lãm nghệ thuật, các bộ sưu tập hợp tác phiên bản giới hạn và dịch vụ khách sạn.
Saks Fifth Avenue – một trong những biểu tượng lâu đời của ngành bán lẻ xa xỉ Mỹ – nộp đơn xin bảo hộ phá sản hồi tháng trước.Còn hãng tin Reuters thì nhấn mạnh rằng khủng hoảng bán lẻ không đồng nghĩa với sự chấm dứt của cửa hàng vật lý. Thay vào đó, ngành bán lẻ đang trải qua một quá trình “tái định hình”. Các doanh nghiệp biết thu hẹp quy mô hợp lý, kết hợp chặt chẽ giữa trực tuyến và ngoại tuyến, tập trung vào trải nghiệm khách hàng thay vì chỉ mở rộng số lượng cửa hàng, vẫn có khả năng tồn tại.
-Minh Nguyệt
Xuất khẩu tăng gần 73%, ngành rau quả bứt tốc ngay từ đầu năm
Tháng 1 trùng với giai đoạn trước Tết Nguyên đán, nhu cầu tiêu thụ trái cây tại thị trường Trung Quốc cũng như trong cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài gia tăng mạnh, góp phần thúc đẩy xuất khẩu. Bên cạnh yếu tố mùa vụ, chất lượng rau quả Việt Nam ngày càng được nâng cao, đáp ứng tốt các tiêu chuẩn kiểm dịch nghiêm ngặt của những thị trường có yêu cầu cao như Hoa Kỳ và EU.
TRUNG QUỐC TIẾP TỤC LÀ THỊ TRƯỜNG SỐ 1Trong cơ cấu thị trường, Trung Quốc tiếp tục giữ vị trí là đối tác lớn nhất của rau quả Việt Nam. Cụ thể, tháng 1/2026, kim ngạch xuất khẩu sang thị trường này đạt gần 376 triệu USD, tăng 117,6% so với cùng kỳ năm trước, chiếm 58,31% tổng trị giá xuất khẩu toàn ngành. Các mặt hàng chủ lực gồm sầu riêng, chuối, thanh long, xoài, dừa… Sự tăng trưởng mạnh mẽ cho thấy doanh nghiệp trong nước đã khai thác hiệu quả thị trường truyền thống, đồng thời đẩy mạnh xuất khẩu chính ngạch và nâng cao năng lực đáp ứng yêu cầu truy xuất nguồn gốc.
Đứng sau Trung Quốc là thị trường Hoa Kỳ với kim ngạch đạt xấp xỉ 48,54 triệu USD, tăng 56,1% so với tháng 1/2025. Xuất khẩu sang Hoa Kỳ chủ yếu là các sản phẩm rau quả chế biến và trái cây đặc sản như bưởi, dừa. Kết quả này phản ánh xu hướng gia tăng tỷ trọng sản phẩm giá trị gia tăng cao trong cơ cấu xuất khẩu.
Tại thị trường EU, nhóm hàng rau quả chế biến và nước ép trái cây tiếp tục chiếm ưu thế. Dù không tăng đột biến như thị trường Trung Quốc, nhưng xuất khẩu sang EU duy trì đà tăng trưởng ổn định, cho thấy khả năng thích ứng và nâng chuẩn chất lượng của doanh nghiệp Việt Nam.
Năm 2025 được xem là một cột mốc đặc biệt của ngành rau quả Việt Nam khi kim ngạch xuất khẩu đạt 8,56 tỷ USD, tăng gần 20% so với năm 2024. Đặc biệt, xuất khẩu sản phẩm rau quả chế biến lần đầu tiên đạt trên 2 tỷ USD. Ông Đặng Phúc Nguyên, Tổng thư ký Hiệp hội Rau quả Việt Nam (Vinafruit), cho biết kết quả này không chỉ phản ánh đà tăng trưởng mạnh mẽ, mà còn cho thấy sự chuyển dịch tích cực trong cơ cấu thị trường và chủng loại sản phẩm xuất khẩu.
Trung Quốc tiếp tục là thị trường lớn nhất của rau quả Việt Nam trong năm 2025, với kim ngạch trên 5,5 tỷ USD. Đáng chú ý, trong năm qua Việt Nam đã vươn lên vị trí thứ hai, chỉ sau Thái Lan, trong số các quốc gia xuất khẩu rau quả vào thị trường Trung Quốc. Song song với việc củng cố thị trường truyền thống, rau quả Việt Nam cũng bứt phá tại nhiều thị trường khó tính. Xuất khẩu sang Hoa Kỳ, Hàn Quốc, Nhật Bản ghi nhận mức tăng trưởng khả quan, cho thấy chất lượng và tiêu chuẩn sản phẩm đang được nâng lên rõ rệt.
Đặc biệt, thị trường EU ghi nhận mức tăng trưởng ấn tượng khoảng 58% so với năm 2024 nhờ tận dụng hiệu quả các ưu đãi thuế quan. Ngoài ra, các thị trường tiềm năng như Úc cũng duy trì đà tăng trưởng tích cực, hứa hẹn mang lại giá trị gia tăng cao trong thời gian tới. Điều này cho thấy chiến lược đa dạng hóa thị trường đang phát huy hiệu quả, giảm dần sự phụ thuộc vào một số thị trường đơn lẻ.
TÁI CẤU TRÚC MẠNH MẼ, NGÀNH RAU QUẢ HƯỚNG TỚI MỐC 10 tỷ USDVề cơ cấu sản phẩm, năm 2025 chứng kiến sự chuyển dịch mạnh theo hướng nâng cao giá trị. Sầu riêng tiếp tục giữ vị trí số một với kim ngạch 3,86 tỷ USD, chiếm 45% tổng xuất khẩu toàn ngành. Động lực tăng trưởng đến từ việc mở rộng vùng trồng đạt chuẩn và thâm nhập sâu hơn vào các thị trường có giá trị cao như Hoa Kỳ và EU.
Dừa (tươi và chế biến) nổi lên mạnh mẽ sau khi ký kết Nghị định thư xuất khẩu dừa tươi sang Trung Quốc, tạo cú hích đáng kể cho mặt hàng này. Trong khi đó, thanh long dù chịu cạnh tranh gay gắt vẫn duy trì vị thế nhờ chuyển hướng sang các thị trường Ấn Độ và Trung Đông. Các loại trái cây khác như xoài, bưởi, chanh leo và nhãn tiếp tục tăng trưởng ổn định; riêng chanh leo chiếm khoảng 25% cơ cấu xuất khẩu sang EU, cho thấy dư địa phát triển lớn tại thị trường này.
Với đà tăng trưởng hiện tại và sự hỗ trợ tích cực từ Chính phủ trong mục tiêu thúc đẩy tăng trưởng hai con số của nền kinh tế, ngành rau quả Việt Nam được kỳ vọng có thể đạt kim ngạch từ 9,5 đến 10 tỷ USD trong năm 2026”. Ông Đặng Phúc Nguyên, Tổng thư ký Hiệp hội Rau quả Việt Nam (VINAFRUIT).Theo TS. Đinh Cao Khuê, Phó Chủ tịch Hiệp hội Rau quả Việt Nam, Chủ tịch HĐQT - Tổng Giám đốc Công ty Cổ phần thực phẩm xuất khẩu Đồng Giao (Doveco), nếu trước đây rau quả Việt Nam chủ yếu dựa vào một số thị trường truyền thống và nhóm sản phẩm quen thuộc, thì nay đã đồng thời củng cố thị trường cũ, bứt phá vào các thị trường khó tính và từng bước chinh phục các phân khúc giá trị gia tăng cao.
Cùng với chuyển dịch thị trường là sự thay đổi trong cơ cấu sản phẩm. Các chuỗi liên kết ngành hàng đang dần thoát khỏi sự phụ thuộc vào một vài mặt hàng truyền thống để hướng tới đa dạng hóa sản phẩm, đa dạng hóa thị trường và phương thức chế biến. Theo TS Khuê, đây không chỉ là tín hiệu tích cực trước mắt mà là nền tảng cho một chu kỳ phát triển bền vững hơn của ngành rau quả.
Thực tiễn tại Doveco phần nào phản ánh xu hướng này. Doanh nghiệp hiện có hơn 30.000 ha vùng nguyên liệu, ba trung tâm chế biến hiện đại tại Ninh Bình, Sơn La và Gia Lai với tổng công suất 136.000 tấn/năm, xuất khẩu tới hơn 50 quốc gia. Song song với mở rộng vùng trồng, Doveco đẩy mạnh đầu tư công nghệ, tự động hóa tới 90% dây chuyền sản xuất, nhập khẩu đồng bộ từ Nhật Bản, Đức, Mỹ và các nước G7. Đáng chú ý là dây chuyền Tetra Pak và Tetra Recart công nghệ Thụy Điển lần đầu có mặt tại Việt Nam, giúp tiệt trùng chỉ trong 30 giây thay vì 30-45 phút như trước đây, bảo đảm giữ trọn hương vị tự nhiên mà không cần chất bảo quản. Đây không chỉ là bước tiến về chất lượng mà còn thể hiện cam kết sản xuất xanh, giảm phát thải nhựa và hướng tới phát triển bền vững của doanh nghiệp.
Qua phân tích nhu cầu tiêu dùng tại thị trường trong nước và các thị trường trọng điểm như châu Âu, Mỹ, Nhật Bản, Hàn Quốc, lãnh đạo doanh nghiệp nhận định dư địa cho rau quả chế biến và sản phẩm chất lượng cao của Việt Nam vẫn còn rất lớn nếu đáp ứng đúng tiêu chuẩn và thị hiếu.
Từ đó, TS. Khuê đề xuất ba trụ cột phát triển: mở rộng và tái tổ chức vùng nguyên liệu theo hướng bền vững, tăng cường liên kết chuỗi; đầu tư chiều sâu cho chế biến để nâng cao giá trị; chủ động mở rộng thị trường, thâm nhập các phân khúc cao cấp. Khi các giải pháp được triển khai đồng bộ, mục tiêu đưa kim ngạch xuất khẩu rau quả lên 10 -20 tỷ USD trong những năm tới là hoàn toàn khả thi.
-Chu Khôi